Mùa

(VNBĐ – Thơ). 

Đất, sang mùa tụ hoa trái ngón tay
Thời khắc giữ mùa ta mẹ rặn đẻ
Cái trứng nở, mãn khai và dịch thể
Bên người tai ương dịch số lộc phường

Sống lưu thân. Về quê cũ náu nương
Bước vô hồn qua tờ rơi bạc thật
Tờ bạc vãi vung cầu linh ai khuất
Hay cầu linh ai nhặt mót đường sầu

Bạn sớm bỏ đời thấu tới cực đau
Con mắt khép hờ cửa thiêng vạn phúc
Niệm ý tồn sinh có từ lòng thức
Mùa hạnh rưng rưng giọt lệ Quỳnh Hương.

ĐÀO VIẾT BỬU

(Văn nghệ Bình Định số 97 tháng 5.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những câu kinh chơi vơi

Bà ngoại tôi không học triết học. Ngoại không bận tâm mấy khái niệm trừu tượng. Bà chỉ biết mỗi chiều khi đám mây bay cả ngày mệt nhừ lui về nghỉ ngơi sau chùa Lạc, bà lại qua đọc kinh với sư…

Chiều du hoang

Những ngã tư đèn đỏ, đèn xanh
Định hình một hướng đi chưa dứt
Mưa giăng mù phố núi
Về hướng nào đây em?

Tĩnh thu

Mùa treo đêm lên mắt nhãn
gió đọc trộm bậc cầu thang
sương đậu mái vòm cong
mỗi giọt trong như mắt trẻ
vũng nước rửa mặt bầu trời
nước trời cùng sáng

Hương nhài cũ chưa tan

Khi những cánh diều không cõng nổi ước mơ
Ta biết nói gì cùng mùa hạ
Giá có thể trở lại làm đứa trẻ sà vào lòng mẹ
Khóc một trận hả hê