Khúc hát mùa thu xưa

(VNGL – Thơ).

Nắng rơi mềm hong tóc rối vai em
Mưa thôi hết ru buồn trên mái phố
Hanh hao gió, heo may vừa chạm ngõ
Chút hương thu bỡ ngỡ lướt qua thềm

Con đường nào ta bước buổi chiều êm
Tiếng ve muộn khô gầy đau xác lá
Cành phượng sót cuối mùa chao nghiêng ngả
Lá sen tàn thơm hương cốm lao xao

Anh nhớ không hoàng hôn tím năm nào
Bên quán vắng, ánh tà dương vừa tắt
Dạo phím đàn, khúc tình ca anh hát
Trái tim gầy trượt ngã giữa rong rêu

Anh nhớ gì một thuở chúng mình yêu
Hương hoa sữa tan vào đêm rất nhẹ
Cây bàng xanh, lá chuyển mình khe khẽ
Cánh chim chiều lặng lẽ chở mùa sang

Thôi cũng đành, ai níu nổi thời gian
Mùa thu ấy, trăng tàn trên ngõ vắng
Cung đàn anh buông nốt trầm thầm lặng
Câu thơ tình em viết gửi về đâu.

NHÂN TRÂM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…