Về Tây Sơn Thượng nghe vang vọng lời tổ tiên…

(VNGL – Thơ).

Nước sông Côn khi đầy khi vơi, khi trong khi đục
Mà muôn đời vẫn chảy về xuôi
Như nước Nam ta lúc thịnh lúc suy
“Song hào kiệt thời nào cũng có”(*)

Đất Tây Sơn còn vang vọng tiếng voi gầm ngựa hí
Tiếng ba quân rầm rập đất Kiên Thành
Ngọn cờ đào vẫn sáng ngời nhật nguyệt

Giang sơn còn đây trải dài từ Nam chí Bắc
Dòng giống còn đây trăm triệu con người
Ngọn lửa thiêng ngàn năm dễ gì lụi tắt

Ngay trên đất Tây Sơn Thượng này
Lịch sử còn tươi màu đất đỏ bazan
Những người già còn nhớ
Binh đoàn cơ động GM100 của Pháp phơi xác ở Mang Yang
Sư đoàn Mãnh Hổ Đại Hàn khiếp vía ở điểm cao 638

Không thể nào quên máu của tiền nhân đã đổ
Và lời tổ tiên còn vang vọng đâu đây…

NAM THI

(*) Bình Ngô đại cáo – Nguyễn Trãi.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…