Về Tây Sơn Thượng nghe vang vọng lời tổ tiên…

(VNGL – Thơ).

Nước sông Côn khi đầy khi vơi, khi trong khi đục
Mà muôn đời vẫn chảy về xuôi
Như nước Nam ta lúc thịnh lúc suy
“Song hào kiệt thời nào cũng có”(*)

Đất Tây Sơn còn vang vọng tiếng voi gầm ngựa hí
Tiếng ba quân rầm rập đất Kiên Thành
Ngọn cờ đào vẫn sáng ngời nhật nguyệt

Giang sơn còn đây trải dài từ Nam chí Bắc
Dòng giống còn đây trăm triệu con người
Ngọn lửa thiêng ngàn năm dễ gì lụi tắt

Ngay trên đất Tây Sơn Thượng này
Lịch sử còn tươi màu đất đỏ bazan
Những người già còn nhớ
Binh đoàn cơ động GM100 của Pháp phơi xác ở Mang Yang
Sư đoàn Mãnh Hổ Đại Hàn khiếp vía ở điểm cao 638

Không thể nào quên máu của tiền nhân đã đổ
Và lời tổ tiên còn vang vọng đâu đây…

NAM THI

(*) Bình Ngô đại cáo – Nguyễn Trãi.

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất