Rớt lặng tiếng khà

(VNGL – Thơ).

Hình như rớt lặng tiếng khà
trong thăm thẳm gió như là đang xuân
nâng lên đặt xuống mấy tuần
sóng sanh nổi bọt trắng cườm ngón tay

Em về qua ngõ đâu hay
lá gai thầm hẹn từ ngày đường xa
em tin
tin đến thật thà
ta bừng tỉnh thót thoáng tà ca dao

Tháng Giêng
gió ngoặc cành cao
bước chân khật khưỡng tuôn trào sủi tăm
sông trôi nghẹn khúc Gò Chàm
ai làm nên nỗi tơ tằm nỉ non

Thị thành ních chật lầu son
Thanh Liêm làng cũ hồn còn xanh rêu
đấm tay vỗ ngực quặn đau
đường xa lỡ hẹn chuyến tàu đường xa

Ca dao
gấp lại đôi tà
bên kia Thuận Thái thật thà rời đi
Rượu
tên thành chợ, còn ghi
mắt đen em thuở xuân thì còn đâu…

HỒ THẾ SINH

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất