Nụ trăng

(VNGL – Văn trẻ).

Dưới trăng mười sáu
Nở đóa môi hiền
Em cười chi đó?
Một nụ hồn nhiên.

Trăng từ thiên cổ
Gác mái phố gầy
Em từ huyễn mộng
Chuốc người cơn say.

Vòm trăng bất tuyệt
Soi sáng thế trần
Môi em diễm tuyệt
Cho người bâng khuâng.

Nhưng em nào phải
Một phiến trăng suông
Chênh chao tàn úa
Mục ruỗng đêm buồn.

Em là hiện hữu
Trăm năm phù du
Tiếng cười trong trẻo
Vừa đầy thiên thu!

VĨNH THÔNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Viết trên dòng Pô Cô

Hào hùng cất ở đáy sông
phía thượng nguồn nỗi đau không chảy lại
độc mộc thả về bóng nước
rã nguyên vẹn hình hài
không nứt dấu ban sơ

Lưng cha

Vệt nắng quét qua thung cuối ngày
Loang loáng trên vai cha
Trượt theo những giọt mồ hôi
Nhát cuốc
Vục vào lòng đất

Không dấu vết

Những ý tưởng biến mất
Không dấu vết
Tôi đi tìm lại những giọt mưa

Cầm tay bể cạn

Màu mắt em pha nắng
Trời thản nhiên cao hơn
Vài hạt mầm vũ trụ
Đã xanh thêm dỗi hờn