(VNGL – Thơ).
Nàng nói – Những tưởng nhà thơ không biết buồn
Nàng không tin – Ta chỉ yếu mềm và ủy mị
Trưa nàng ngồi ăn cơm một mình
Mường tượng ta ngồi bên và so đũa
Nàng đã lùa nụ cười ta – nhai và nhai thật kỹ…
LÊ VĂN HIẾU
(VNGL – Thơ).
Nàng nói – Những tưởng nhà thơ không biết buồn
Nàng không tin – Ta chỉ yếu mềm và ủy mị
Trưa nàng ngồi ăn cơm một mình
Mường tượng ta ngồi bên và so đũa
Nàng đã lùa nụ cười ta – nhai và nhai thật kỹ…
LÊ VĂN HIẾU

Tuổi thơ của tôi bắt đầu từ những buổi sáng còn đẫm hơi sương, khi mặt trời chưa kịp ló lên khỏi rặng tre cuối xóm. Dòng sông khi ấy xanh như một dải lụa mềm, phẳng lặng…

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…
Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi
Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai