Lời thì thầm trong ba lô

(VNBĐ – Thơ). 

Con đòng đòng trên lưng một BA LÔ ĐẤT
Giọng ai thì thầm “Con… có… nặng… không?”
Bốn mươi năm cha đơn côi nơi rừng sâu xa khuất
Giờ con cõng cha về với ông bà nội, ơi cha!

Con gặp được cha qua tấm lòng người bạn phương xa
Quê hương xứ dừa từng chịu nhiều đau thương chết chóc
Mộ cha không tên lẻ loi giữa rừng cây xanh ngắt
Có người trai như con hương khói an lòng

Ơi người chiến sĩ họa sĩ đất Thăng Long
Vượt dốc băng rừng giữa bom gầm đạn réo
Máu chảy đỏ mình còn nghĩ về bức họa dừa xanh soi bóng
Người cõng anh kể hoài nước mắt rưng rưng

Chiều thu mờ sương như chiều xưa Hoài Ân
Anh ngủ giấc ngàn thu trên tay người thầy thuốc
Nay về quê trên lưng con trai tuổi bằng cha ngày trước
Cha con bên nhau lần đầu

Chiều thu mờ sương như chiều mẹ tiễn bên cầu
Tiếng còi tàu Diêu Trì bồn chồn đưa hồn anh về quê nội
Khối đất thiêng trong ba lô cũng trở trăn như chờ như đợi
Xôn xao theo nhịp tàu ngóng về cha già còm cõi nhớ thương.

BÙI THỊ XUÂN MAI

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sự cô đơn

Người dân chúng tôi bắt đầu rời bỏ quê hương vào đầu mùa xuân. Dash sẽ nhớ mãi ngày đó suốt đời. Ông nhìn, gần như là một ảo ảnh mùa xuân, một đám gia súc và xe cộ di chuyển hỗn loạn dọc theo sườn núi…

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.