Quy Nhơn ngày trở lại

(VNBĐ – Thơ). 

Quy Nhơn ngày trở lại
Ta ngỡ ngàng trước sự đổi thay
Những con đường và những hàng cây
Xòe ô lá đỡ che nắng hạ

Bờ biển cong dải cát vàng óng ả
Như mảnh trăng hao khuyết lưng trời
Cỏ cây hoa lá thắm tươi
Viền mép biển công viên xanh mặc khải

Quy Nhơn ngày trở lại
Ta lang thang như thuở ấy lang thang
Ghềnh Ráng khuya tràn ngập ánh trăng
Em lo ngại cuộc tình hai đứa…

Ta lần lữa và rồi thất hứa
Để bây giờ tiếc nuối khôn nguôi
Chiến trường K. một thời
Tuổi hai mươi rất mong manh tồn tại…

Quy Nhơn ngày trở lại
Cảnh cũ người đâu?
Hỏi đêm sâu
Bầu trời đầy sao lắc đầu không biết…

NGUYỄN TAM MỸ

(Văn nghệ Bình Định số 98 tháng 6.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…