(VNGL – Thơ).
Giữa chiều lau trắng
bóng em mỏng như sương
còn nỗi buồn
dài như bãi vắng.
Em đi qua những khuya khoắt một mình
qua bến sông một mình
vớt một nhành cây khẳng khiu
của mùa đông sót lại.
Nhặt sợi tơ đỏ nơi cánh hoa
khâu lại đôi chỗ rạn bầu trời
nhưng không khâu kín được
nỗi hiu quạnh trong em.
Người đàn bà
lỡ chuyến đò ngang
ai gói giùm một cành hương
ướp vào chiếc váy em mặc
Chiều lau trắng
gió vẫn thơm làn da nâu
thương em áo vải không nhàu
Người đàn bà
lỡ chuyến đò ngang
môi má phai theo thời gian
mắt chờ ai phía sông rộng
ai về qua bến xưa
ôm dấu hương
niềm yêu trăng cũ
trôi theo con nước lặng.
LÊ TRỌNG NGHĨA



