Ký ức dã quỳ

(VNGL – Thơ).

Lặng lẽ vàng trong đồi núi
Mang mang một nét dã quỳ
Sương chùng thời gian ngưng đọng
Thẫn thờ những dấu chân đi.

Lặng lẽ vàng trong góc phố
Giữa màu xanh nhạt nhòa sương
Bước chân người xa bỡ ngỡ
Nao lòng một cánh hoa vương.

Lặng lẽ vàng trong nỗi nhớ
Lối xưa còn đó ai về
Tháng năm dỗi hờn ký ức
Dã quỳ vẫn ngợp trời quê.

NGÔ VĂN CƯ

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…

Những khu rừng đi qua nhau 

Đã bao lần những khu rừng đi qua nhau
mỗi vết xước trên da hay niềm đau cất giấu
từ tiếng dế biệt ly mùa hạ
ta nhớ khói bếp vương áo mẹ
và tiếng cha vọng khuất sau đồi.

Hạt ánh sáng

Đêm nghe rạ rơm kể chuyện
những cơn gió trở trời
chim trích lội ruộng đi tìm bầy con lạc

Nối đôi bờ sông Côn

Từ dòng Côn khơi mạch nguồn thượng đạo
như khởi sinh ta lén hôn nhau từ trăm năm không đợi tuổi
để bây giờ nhắc lại còn thơm