(VNGL – Thơ).
Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay
Mang những mùi hương chín mọng
Người đem trải phía sân nhà
Bé thả cánh diều no gió
Bay vào trời đất bao la
Lặng lẽ trăm ngàn con suối
Vặn mình đổ nước ra sông
Chỉ thấy mồ hôi của mẹ
Thầm rơi để lúa xanh đồng
Chắt lọc thanh âm cuộc sống
Viết nên đoản khúc mong chờ
Sống đẹp lòng người thanh thản
Cho đời sáng những hồn thơ.
XUÂN TRƯỜNG