Trong trái tim của người làng tôi

(VNGL – Thơ).

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến

Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Sông chảy về đâu mà nước mắt xuôi dòng
Mồ hôi mặn nuôi lớn thân xương rồng
Đàn ông cõng nắng cõng mưa mà không cõng nổi mái nhà trước mùa mưa bão
Đàn bà cõng cả cánh đồng dòng sông mà không cõng nỗi lòng mình khô ráo
Thương nhau núi lở
Thương nhau sông cạn

Thương nhau sen thắm dịu dàng

Trăng lên trên núi Chéo
Trăng về ngã ba sông
Trăng làm ngực em cong, má em hồng
Trăng kết đôi người làng nên duyên chồng vợ
Trăng lặn vào mắt mẹ hao khuyết bao mùa nhớ

Trăng phủ vai người một dải khăn tang

Trong tiếng nói của người làng tôi
Mát lành như gió rừng, ngọt trong như giếng cổ
Lặn vào mỗi sắc âm là đất trời nắng gió

Là nỗi đời riêng trong phận người chung

Trên gương mặt của người làng tôi
Là gương mặt của những người nằm xuống
Nước mắt, nụ cười, những vòng tay ấm
Khắc khổ, âu lo, lạc quan, yêu đời, hạnh phúc

Tỏa bóng quê hương trên mỗi dặm đường

Trong trái tim của người làng tôi

Dòng máu đỏ đập cùng nhịp tim đất nước.

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao

Những thanh âm cuộc sống

Biển vẫn dâng trào con sóng
Cá tôm ngụp lặn bao ngày
Góc ruộng trâu nằm quên ngủ
Ngẩng đầu nhìn cánh vạc bay

Ký ức dã quỳ

Lặng lẽ vàng trong đồi núi
Mang mang một nét dã quỳ
Sương chùng thời gian ngưng đọng
Thẫn thờ những dấu chân đi.