Gió ngoan, gió hư

(VNGL – Văn học thiếu nhi).

Gió ngoan ve vuốt dịu dàng
Sắc hoa ngời bên sắc lá
Hương thơm quyện quanh đây đó
Khu vườn ăm ắp bình yên.

Gió ngoan vỗ nhẹ mặt hồ
Sóng cười lăn tăn vui quá
Lim dim chú chim bói cá
Ngủ mơ quên cả bắt mồi.

Rồi gió vờn quanh lưng trời
Ghé môi thổi vang diều sáo
Bầy trẻ hò reo nhốn nháo
Tóc mềm bay giữa đồng xanh…

Sao chiều nay gió chẳng ngoan
Kéo theo cả dông, cả lốc
Bẻ cây, giật tung cửa lớp
Làm bao người sợ, người lo

Nếu mà gió vẫn cứ hư
Không ai bạn cùng gió nữa
Bọn mình bảo nhau chốt cửa
Ứ thèm chơi với gió đâu!

ĐẶNG TOÁN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Quà của rừng

Điểm trường trông giống như một những lán nương ai đó bỏ quên thì đúng hơn. Lần đầu tiên đặt chân lên điểm trường mà mình sẽ công tác, trong đầu tôi đã nghĩ như vậy.

Những nét chữ xinh

Từng nét chữ đầu tiên
Theo tay em uốn dẻo
Nét cong treo vắt vẻo
Đưa võng ru ời ời

Bão tan

Huyên thấy lòng mình cồn cào. Trong đầu anh bất chợt hiện lên căn nhà thuê cũ kỹ với mái tôn mỏng manh, chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ làm rung lên bần bật. Dáng Thảo Nhi lặng lẽ ôm con…