Gió ngoan, gió hư

(VNGL – Văn học thiếu nhi).

Gió ngoan ve vuốt dịu dàng
Sắc hoa ngời bên sắc lá
Hương thơm quyện quanh đây đó
Khu vườn ăm ắp bình yên.

Gió ngoan vỗ nhẹ mặt hồ
Sóng cười lăn tăn vui quá
Lim dim chú chim bói cá
Ngủ mơ quên cả bắt mồi.

Rồi gió vờn quanh lưng trời
Ghé môi thổi vang diều sáo
Bầy trẻ hò reo nhốn nháo
Tóc mềm bay giữa đồng xanh…

Sao chiều nay gió chẳng ngoan
Kéo theo cả dông, cả lốc
Bẻ cây, giật tung cửa lớp
Làm bao người sợ, người lo

Nếu mà gió vẫn cứ hư
Không ai bạn cùng gió nữa
Bọn mình bảo nhau chốt cửa
Ứ thèm chơi với gió đâu!

ĐẶNG TOÁN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…