(VNGL – Thơ).
chiều nay tôi muốn đi hoang quá
xé vụn mình ra để nhạt nhòa
chiều nay tôi muốn men hồn gió
tung đời tan tác phía mây xa
nhòa thương… tôi khóc tôi tàn tạ
tôi khóc tình yêu vỡ đắp bồi
nhòa hương… hoa mảnh phai vào lá
tôi xóa bao giờ cho hết tôi?
ĐINH THỊ THU VÂN

