(VNGL – Thơ).
Những cơn sóng đổ vào bạn
Những con thuyền chòng chành
Vỡ ra từng mảnh
Trái tim bạn đầy nước
Những cơn sóng đổ vào bạn
Dường như tan biến
Một đêm
Bạn nằm với Quy Nhơn
Tiếng vỗ ì oạp ở mạn thuyền
Dịu dàng như người gỡ lưới đêm
Bạn không nhìn thấy gì cả
Chỉ đôi tai bạn
Như cần ăng ten
Rung mãi
Bạn nằm với Quy Nhơn
Nghe hơi thở con đường
Vừa hứng đôi chiếc lá
Tiếng nói những ánh đèn
Càng về khuya càng tĩnh lặng
Đầy ắp ngôn ngữ
Của những ngôi sao
Bập bênh trên sóng.
HUỲNH MINH TÂM