Sử quân tử

(VNGL – Thơ).

Những bức tường xám nắng gió đổ xuống mỗi ngày
Thật cảm ơn, bầy chim sẻ làm tổ, đẻ trứng, nở những đứa con nhỏ
Nhưng đôi lúc chúng thốt lên:
“Thế giới thật cô độc, tồi tệ!”, là khi bầy rắn đến
Rồi chúng quên ngay và vui đùa
Giàn cây trang leo có màu sắc trang nhã, mát mẻ

Những chùm hoa nhỏ trắng phớt hồng

Bên trong những vòm hoa là ngôi nhà
Tôi ngồi, mệt mỏi rồi nằm, bên máy lạnh, máy vi tính
Tuổi trẻ trôi qua như những cánh cửa rỉ sắt
Như chiếc máy đã cài AI

Và đôi khi chúng cũng thốt lên như bầy chim sẻ

Tôi không hiểu con người
Tôi không hiểu bản thân tôi
Đôi khi tôi mơ thấy
Hóa thành cây trang leo có những chùm hoa giản dị
Mùi thơm thoảng nhẹ, dễ chịu
Cũng chả biết để làm gì

Với những câu hỏi trống rỗng

Đôi khi tôi mơ thấy
Hoa trang leo mỉm cười

Hàm tiếu, kín đáo.

HUỲNH MINH TÂM

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Sự cô đơn

Người dân chúng tôi bắt đầu rời bỏ quê hương vào đầu mùa xuân. Dash sẽ nhớ mãi ngày đó suốt đời. Ông nhìn, gần như là một ảo ảnh mùa xuân, một đám gia súc và xe cộ di chuyển hỗn loạn dọc theo sườn núi…

Chiếc lá mơ ước

Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời…

Bàn tay ngoại

Tay gầy run gió già nua
Vá cho con cả những mùa nắng oi
Bàn tay nhặt tiếng chim trời
Đan thành nhịp võng ru đời mênh mông

Chú nhện giăng tơ

Kéo tơ qua ngọn gió
Vắt sang sợi nắng hồng
Đi lại giữa không trung
Nhện như đang diễn xiếc.