(VNGL – Thơ).
Những bức tường xám nắng gió đổ xuống mỗi ngày
Thật cảm ơn, bầy chim sẻ làm tổ, đẻ trứng, nở những đứa con nhỏ
Nhưng đôi lúc chúng thốt lên:
“Thế giới thật cô độc, tồi tệ!”, là khi bầy rắn đến
Rồi chúng quên ngay và vui đùa
Giàn cây trang leo có màu sắc trang nhã, mát mẻ
Những chùm hoa nhỏ trắng phớt hồng
Bên trong những vòm hoa là ngôi nhà
Tôi ngồi, mệt mỏi rồi nằm, bên máy lạnh, máy vi tính
Tuổi trẻ trôi qua như những cánh cửa rỉ sắt
Như chiếc máy đã cài AI
Và đôi khi chúng cũng thốt lên như bầy chim sẻ
Tôi không hiểu con người
Tôi không hiểu bản thân tôi
Đôi khi tôi mơ thấy
Hóa thành cây trang leo có những chùm hoa giản dị
Mùi thơm thoảng nhẹ, dễ chịu
Cũng chả biết để làm gì
Với những câu hỏi trống rỗng
Đôi khi tôi mơ thấy
Hoa trang leo mỉm cười
Hàm tiếu, kín đáo.
HUỲNH MINH TÂM
