(VNGL – Thơ).
Đêm qua, có một con chim nhỏ, nở trong lòng tay tôi
Sự mong manh của nó làm tôi cứ phải nắm chặt bàn tay mình lại
Ngoài kia bao nhiêu là súng hơi, đá cục, đạn chì
Những đôi mắt đỏ, những cái mồm nhuồm nhoàng trơn mỡ và cả những dạ dày lênh láng rượu bia
Làm sao tôi dám – không nắm chặt tay mình.
Nhưng rồi nắm chặt tay
Phố thì đông, người thì chật – những thể xác vật vờ – đi – một mình, vốn sẵn sàng nuốt chửng nếu tình cờ va vào nhau
Tôi cũng là một cái xác vật vờ
Làm sao nghe thấy tiếng tim bé nhỏ của em
Cứ vài bước chân – phải xòe bàn tay ra ngó
Con chim trắng bé nhỏ, không ngừng múa trong lòng tay tôi
Cacbon – khí độc, nước thải đã nuốt chửng tiếng hót trong veo của em rồi phải không
Hay flo, amip, ecoli… đã gặm dần tôi
Vì vậy mà tôi không còn nghe thấy tiếng ho khe khẽ của em nữa, con chim nhỏ
Vậy mà em vẫn cứ múa
Em đã đổi giọng hát của mình cho ai vậy chú chim nhỏ bé
Biển sâu? Nàng tiên cá, phù thủy, chiến tranh?
Ai đã tước đi tiếng khóc thút thít trong mơ của tôi
Em định múa đến bao giờ chim nhỏ
Đến ngày tôi tìm lại được giọng hót của em sao?
TRẦN LÊ SƠN Ý
