Hiện tượng thời tiết

(VNGL – Thơ).

Ở bất cứ nơi nào em cũng nghe thấy tiếng mưa
Bất cứ thời khắc nào của ngày – đêm và những khi giật mình giữa một giấc ngủ
Em cũng thấy mái tóc mình sũng ướt
Những giọt long tong
Đôi khi em chắc lắm những điều mình nghi ngại
Thò đầu ra ngoài ô cửa
Rõ ràng là nắng chói chang
Và rồi
Em vẫn nghe thấy tiếng mưa
Em bắt đầu không tin vào mắt mình
Bắt đầu học cách lắng nghe bằng sự ồn ào
Học cách nhìn bằng đôi mắt nhắm
Thỉnh thoảng
Em vẫn nhắm mắt
Dò dẫm ra ngoài ban công
Xòe bàn tay chờ đợi
Không một giọt nào rơi xuống
Em bắt đầu không tin cả đôi bàn tay
Bắt đầu nghi ngại
Hay mình nên học cách tin rằng, có những cơn mưa ở mãi giữa lưng chừng không gian
Mưa sầm sập mưa ồn ào
Mưa rào rào, long tong, tí tách…
Bao nhiêu trạng thái đã được ghi nhận
Chiều nay em vừa gặp một cơn mưa có phần bát nháo
Cứ hấp háy trong đầu em

Bất cứ khi nào em thấy mình vừa tách khỏi chúng
Bắt đầu ao ước nắng
Lại thấy mình nhung nhớ mù sương, mơ màng bão rớt

Bao nhiêu hiện tượng thời tiết đang diễn ra giữa thời gian em sống
Bao nhiêu điều lạ lùng đang diễn ra giữa thời gian em đang sống
Có gì lạ đâu
Nếu có thêm một tiếng mưa trong đầu sáng trưa chiều tối
Văn phòng, đường phố, công viên, nghĩa trang, giường ngủ, thiên đường…

Cuối cùng em là mưa
Hay mưa là em
Anh là em hay em là anh
Hay ta là nhau
Hay đất là trời
Hay sông là suối
Đen là trắng hay trắng là đen
Người da đỏ là người da vàng hay người da vàng là người da đỏ

Có gì lạ đâu
Nơi nào em lại chẳng là mưa
Nơi nào những giọt li ti trong em không ngừng rỉ xuống
Nơi nào em chẳng hoang mang
Nơi nào em không tra vấn:
Em là ai mà nghe thấy tiếng mưa

Em là em, hay em là mưa.

TRẦN LÊ SƠN Ý

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa

Người đàn bà trước bến Giá

Bến Giá của con sông trước nhà nằm phía lở. Tôi tò mò hỏi từ đâu có cái tên Giá thì không người già nào trong xóm trả lời được…

Gửi con từ đảo

Bắc qua biển về là cây cầu đến nỗi nhớ con
Cây cầu từ trái tim không bao giờ nghiêng trong gió bão
Khi chập chững biết đi
Mẹ sẽ dắt con bước lên cây cầu ra đảo

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…