(VNGL – Thơ).
gió Quy Hòa tơ liễu cuốn mành trăng
người cầm trăng đi dọc triền thơ
rao mãi đến giờ
người rao mà trăng đầy lên ngực thung
đêm quỳnh hương mười ngón trăng tê điếng
mà gió thơm lên ngực thung
cho màu hoa bung nở
trăm năm mặt tượng
dịu dàng cúi xuống những cơn đau
thổi trăm năm ngọn gió Quy Hòa
khi buồn chúng tôi đến đây và bước đi thật nhẹ
sau giàn hoa là đôi mắt ngôi nhà
ẩn giấu những điều lặng lẽ
gió biết vì đau mà dịu lại
hoa nương theo gió mà thơm
không ai bán của trời
ngực thung đầy ánh sáng
chia cho chúng tôi để đầy đặn thêm
thi nhân nằm trên đồi trăng
đêm cài một mảnh trăng lên ngực
gió bên kia thổi suốt bên này
trăng vàng trăng ngọc bán sao đang
từ bấy đến giờ đầy kho gió trăng vô tận
mai em về
nhớ mang theo sợi gió Quy Hòa chằm vào quá khứ
lỡ rồi hành trang chúng mình rỗng rang.
DUYÊN AN