Gió Quy Hòa

(VNGL – Thơ).

gió Quy Hòa tơ liễu cuốn mành trăng
người cầm trăng đi dọc triền thơ

rao mãi đến giờ

người rao mà trăng đầy lên ngực thung
đêm quỳnh hương mười ngón trăng tê điếng
mà gió thơm lên ngực thung
cho màu hoa bung nở
trăm năm mặt tượng

dịu dàng cúi xuống những cơn đau

thổi trăm năm ngọn gió Quy Hòa

khi buồn chúng tôi đến đây và bước đi thật nhẹ
sau giàn hoa là đôi mắt ngôi nhà
ẩn giấu những điều lặng lẽ
gió biết vì đau mà dịu lại

hoa nương theo gió mà thơm

không ai bán của trời
ngực thung đầy ánh sáng
chia cho chúng tôi để đầy đặn thêm
thi nhân nằm trên đồi trăng
đêm cài một mảnh trăng lên ngực

gió bên kia thổi suốt bên này

trăng vàng trăng ngọc bán sao đang

từ bấy đến giờ đầy kho gió trăng vô tận

mai em về
nhớ mang theo sợi gió Quy Hòa chằm vào quá khứ

lỡ rồi hành trang chúng mình rỗng rang.

DUYÊN AN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngọn gió

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc
Gió anh thổi đời em lại khóc…

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên