(VNGL – Thơ).
mẹ không đếm năm tháng
chỉ biết cúi xuống
đời chín dần như hạt lúa trong tim.
mưa đi qua, nắng đi qua
mẹ vẫn đứng đó
giữa những điều đổi thay không cần đong đếm
một ngày con thấy
trái đất nghiêng về phía mẹ
để giữ thăng bằng cho nhân gian.
mẹ không thể thẳng lưng
vì tình yêu đã uốn cong dáng mẹ
theo mùa, theo con,
theo cả những giấc mơ chưa kịp lớn.
MIÊN LINH
