Mùa hạ Tây Nguyên

(VNGL – Thơ).

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Trong thơ anh có khoảng trời thơ dại
Em mơ làm công chúa nàng tiên
Ôi thèm quá được quay trở lại
Những tháng ngày cổ tích hồn nhiên

Trong thơ anh có Tây Nguyên nắng lửa
Đất bazan đỏ thắm nồng nàn
Thương cha mẹ suốt đời lam lũ
Bát cơm lùa đắng giọt mồ hôi

Trong thơ anh mong mình quay trở lại
Tuổi ấu thơ dung dị giữa quê nhà
Cho mùa hạ chẳng bao giờ thắp lửa
Tiễn nỗi buồn người lớn đi xa.

NGUYỄN THANH TUẤN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh

Về biển

nơi đó không đi sao lại trở về
biển lạnh ngàn bông trắng
mỏng manh chân trời tro bụi hát ca

Lưng mẹ cong theo mùa

mẹ không thể thẳng lưng
vì tình yêu đã uốn cong dáng mẹ
theo mùa, theo con,
theo cả những giấc mơ chưa kịp lớn.