(VNGL – Thơ).
Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang
Trong thơ anh có khoảng trời thơ dại
Em mơ làm công chúa nàng tiên
Ôi thèm quá được quay trở lại
Những tháng ngày cổ tích hồn nhiên
Trong thơ anh có Tây Nguyên nắng lửa
Đất bazan đỏ thắm nồng nàn
Thương cha mẹ suốt đời lam lũ
Bát cơm lùa đắng giọt mồ hôi
Trong thơ anh mong mình quay trở lại
Tuổi ấu thơ dung dị giữa quê nhà
Cho mùa hạ chẳng bao giờ thắp lửa
Tiễn nỗi buồn người lớn đi xa.
NGUYỄN THANH TUẤN