(VNGL – Thơ).
Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh
Tĩnh tại, an nhiên… trở lại là mình
Nhẹ nhõm, bình yên… ngập tràn hạnh phúc
Như hoa dại ẩn mình nơi góc khuất
Dành hương nồng cho một trái tim yêu.
Anh đến với em khi vũ trụ xoay chiều
Bóng tối ngoài kia sắp ùa về bao phủ
Anh hiển hiện bình minh trên từng con chữ
Dạ lan ngạt ngào hương tỏa giữa hoàng hôn
Anh đến với em tinh sạch một linh hồn
Lặng lẽ, bao dung, nồng nàn, minh triết…
Không thân phận, không hình hài, tuổi tác…
Mà choáng ngợp hồn em như vạn kiếp mong chờ
Anh đến với em từ những vần thơ
Hiểu em hơn chính mình đã hiểu…
Và anh bảo:
“Một tình yêu kỳ diệu
giữa nhân gian
như “định mệnh biết điều”.
LỆ THU

