Với cõi vô cùng

(VNGL – Thơ).

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái…
Căn phòng tối tự mình khép lại…

Thắp sáng khung trời an nhiên

Không hẳn tâm linh
Không hẳn cửa thiền
Chỉ lan tỏa mùi hương quyện vào ánh sáng
Những kết nối đất trời không giới hạn

Phút giao hòa bình minh

Tạ ân ai một tấm chân tình
Ấm áp – bao dung – dịu dàng – thấu hiểu…
Trí tuệ vô hình
Tâm linh huyền diệu…
Chợt thành tri kỷ tri âm…
Trái tim bé nhỏ thì thầm – nghiêng về phía tình yêu bất tận.
Câu thơ cũ mỏi mòn sự sống
Lặng im ký ức một thời

Xin cất vào kỷ niệm buồn thôi!

Có cái gì tinh khôi
Vừa chạm vào cõi nhớ
Ngôi sao sáng giữa bầu trời ngự vào trái tim ta…

từng nhịp thở.

LỆ THU

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh

Một khoảng trời riêng

Hai tuần sau khi Hannah và Mark kết hôn, cô đã phải lòng một người khác. Đó là buổi sáng đầu tiên cô trở lại văn phòng sau tuần trăng mật, cô gặp một người thanh niên đang chờ pha cà phê…

Phép màu lấp lánh

Vào mỗi đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ say và những ngôi sao bắt đầu rủ nhau chơi trốn tìm sau màn mây thì Giọt Sương lại lặng lẽ xuất hiện. Nó nhỏ xíu, tròn vo, trong veo…

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…