Ngọn gió

(VNGL – Thơ).

Hoa xoan tím ngõ làng em lại đến Trường Sơn
Gió anh vỗ về em trên từng sợi tóc
Gió anh đậu xuống vai em đã nhiều nặng nhọc

Gió anh thổi đời em lại khóc…

Bấu vào khói vào nhang
Bấu vào năm vào tháng

Bấu vào cả những ngày em hờn dỗi…

Gió anh về lau cho em từng giọt mồ hôi
Nhưng áo em không thể nào hết mặn
Gió anh thoa lên bàn tay em như cánh đồng rạn nứt chân chim
Như thoa lên những ngày em lam lũ
Gió anh hôn lên vầng trán em

Như hôn lên những ngày em bão tố.

Trường Sơn…
Gió anh mọc lên từ nấm cỏ
Cuốn em vào lòng…
Như buổi đầu hai đứa hẹn trầu cau

Như buổi đầu hai đứa tiễn đưa nhau

Ngọn gió…
Thổi suốt đời em xanh
Thổi suốt đời em chín

Thổi suốt đời giấc ngủ gọi tên anh…

BÌNH NGUYÊN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Tháng Sáu muộn

Cuối tháng rồi, nắng vẫn rất đang thưa
em đi bộ qua một miền rất vắng
chả can cớ gì đâu, chả việc gì im lặng
cánh đồng rung chuông chiều sẽ nhạt nhòa

Luận đề chữ

Những con chữ xếp hàng chạy trốn
gã tiều phu ngơ ngác cửa rừng
chân trời muộn quả sim già chát
ô trời nào xanh mắt đa đoan

Với cõi vô cùng

Quá khứ nhọc nhằn bỏ lại phía sau
Những sầu tủi vu vơ, những lụy phiền, ngang trái… 
Căn phòng tối tự mình khép lại…
Thắp sáng khung trời an nhiên

Định mệnh biết điều

Anh đến với em khi những vết xước đã thành trầm
Bụi thời gian trên áo em anh dịu dàng phủi sạch
Từng giọt lệ anh xâu thành chuỗi ngọc…
Rọi tia sáng vào… khởi sắc lung linh