(VNGL – Thơ).
Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa
Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Ôi, nhớ thuở trời mưa chưa ướt áo
Em áo trắng sân trường xưa một dạo
Bài thơ buồn anh viết có mưa bay
Tình yêu đầu khờ vụng quá, đâu hay
Anh để mất từ khi thu vừa tới
Ánh mắt cứ ngóng tìm nhau vời vợi
Em xa vời, để lại nỗi chia ly
Anh khởi đầu cho những chuyến ra đi
Âm vọng mãi lời ca buồn hư ảo
Mà tiếng hát còn vương mùi thạch thảo
Nghe bâng khuâng sương khói thuở xa người
Anh bây giờ chìm lạc giữa mưa đời
Hồn rét mướt nép hiên người gió tạt
Ôi, nhớ thuở trời mưa chưa dứt hạt
Để mưa trời giăng mãi suốt chiều nay
Mùa thu rồi, phố núi có mưa bay…
TẠ VĂN SỸ
