Hồn lúa Lạc Hồng

(VNGL – Truyện ngắn). Năm 221 trước Công nguyên, nhà Tần thống nhất sáu nước dưới lá cờ của một đế chế hùng mạnh chưa từng có. Trên đài cao, Tần Thủy Hoàng phóng tầm mắt về phương Nam xa xôi bằng tất cả tham vọng của mình. Không lâu sau đó, năm mươi vạn hùng binh của hoàng đế ồ ạt vượt Trường Giang để chinh phục đất đai của người Bách Việt. Sau ba năm hành quân vất vả, những chiến binh nhà Tần đầu tiên đã đến được dải đất Lĩnh Nam. Thế nhưng, thứ đón chào đội quân viễn chinh đến từ phương Bắc không phải là gươm giáo, cung tên, mà là những cánh đồng lúa hiền hòa đang vào mùa trổ bông…

1.

Những cột khói đen kịt bốc lên dữ dội từ dưới chân núi Lạc.

Mùi của lửa.

Mùi của máu.

Hòa quyện. Nồng nặc. Khen khét.

Lại thêm một ngôi làng bị quân Tần tấn công. Đàn ông gục xuống, chìm trong huyết đỏ. Đàn bà gục xuống, chìm trong tủi nhục. Đám trẻ con bị ngấu nghiến trong ngọn lửa hung ác. Có đứa còn chưa cai sữa. Tiếng gào khóc thảm thiết rạch nát cả bầu trời u ám.

Gần đó, cánh đồng lúa đã vàng ươm màu nắng, trĩu hạt và đợi chờ.  Hương lúa thơm ngào ngạt hứa hẹn một vụ mùa bội thu. Hứa hẹn những ấm no. Hứa hẹn những thanh bình. Hứa hẹn những lứa đôi trong ngày gặt hối hả trước khi cơn giông ập đến. Chàng và nàng e ấp nhìn nhau. Bàn tay chai sạn lóng ngóng chạm lên da thịt ngọc ngà, trắng ngần như hạt gạo. Những bông lúa cao, vàng óng khẽ tinh ý che đi những ngón tay đang mải miết đan cài.

Nhưng lần này, cơn giông của đất trời không đến như mọi khi. Nó mang theo hàng hàng, lớp lớp kẻ lạ mặt, nói thứ ngôn ngữ xa lạ, ồn ào và the thé. Người của chúng mặc đầy áo giáp, tay chúng lăm lăm những ngọn giáo dài, những thanh kiếm được rèn bằng sắt, bền bỉ và sắc bén hơn những nông cụ làm bằng đồng của cư dân bản địa.

Cướp sạch! Giết sạch! Đốt sạch!

Những bông lúa chỉ biết lặng thinh và căm hờn. Hai bên bờ ruộng, xác người la liệt. Những ngón tay vẫn nắm chặt bông lúa chín. Vài hạt ngọc trời bị bứt khỏi bông, rơi xuống lòng đất mẹ.

2.

Tư Đồ Vương Đán tỏ ra bình thản khi nghe đám tướng sĩ khua môi múa mép. Cuộc tấn công thuận lợi hơn những gì chúng nghĩ. Không hề có sự phản kháng. Trong làng khi ấy chỉ toàn đàn bà, người già và trẻ con. Trai tráng không hề xuất hiện. Vương Đán chợt dừng lại trước chi tiết ấy. Có thể họ đã đi săn khi quân Tần kéo đến. Theo ước tính, ngôi làng có khoảng tám mươi nóc nhà quây quần dưới chân ngọn núi. Viên Đô úy nhẩm tính, tráng đinh của làng cũng ngót nghét trăm người. Đội quân tiên phong của hắn có đến một vạn, thừa sức nghiền nát mọi cuộc tấn công trả thù. Nhưng nếu đối phương không đánh trực diện mà lợi dụng rừng núi hiểm trở để tập kích lẻ tẻ, đánh tiêu hao dai dẳng thì cũng đau đầu chứ chẳng chơi.

 – Bẩm Đô úy! Ngài có đề cao bọn man di quá không?

– Binh kiêu tất bại!

Vương Đán lừ mắt đáp, bất giác đưa tay lên má nhăn nhó. Vết sẹo lại đỏ ửng khiến hắn buốt tấy vô cùng. Nhớ năm ấy, hai mươi vạn quân Tần dưới sự chỉ huy của đại tướng quân Lý Tín và Mông Điềm hùng hổ tiến vào nước Sở. Quân Tần thế như chẻ tre, các tiền đồn kháng cự bị đạp bằng nhanh chóng. Vương Đán khi ấy cũng hăm hở xông lên giết địch lập công. Nhưng vì Lý Tín khinh địch nên vội vã cho quân tiến sâu vào đất Sở mà không thăm dò trước, kết cục toàn quân thảm bại. Vương Đán may mắn chạy về được đất Tần, nhưng má phải của hắn đã bị khắc lên một vết sẹo dài cho đến tận bây giờ.

Đã hơn năm năm kể từ khi nước Sở bị diệt, Vương Đán từ một Ngũ trưởng vô danh đã leo lên được chức Đô úy, tham gia đại quân chinh phạt của nhà Tần tiến xuống phương Nam. Địa thế của nước Sở khi ấy cũng khá tương đồng với vùng đất Lĩnh Nam bây giờ, cũng đồi núi trập trùng, cây cối rậm rạp, sông ngòi chằng chịt, mưa nắng quanh năm. Thế nên, Vương Đán mỗi khi hành động đều sờ tay lên má nhắc nhở mình không được kiêu ngạo, khinh xuất, dù cho kẻ địch mà hắn phải đương đầu có là ai.

Bỗng, có tiếng la hét ầm ĩ kéo viên Đô úy dứt khỏi mạch hồi tưởng xa xăm. Hắn nhỏm dậy, ra ngoài xem xét. Đám quân Tần đang vây quanh một cô gái người Việt mà chúng bắt được. Cô gái tóc tai rối bời, y phục bị xé rách nham nhở, người lảo đảo như sắp ngã đến nơi. Đôi tay yếu ớt cố nắm chặt thanh kiếm nặng nề. Cạnh đó, một tên lính Tần béo ú, phanh ngực lông lá đang nằm sõng soài dưới đất, tỏ vẻ khoái trá. Miệng hắn sặc đầy mùi rượu. Xung quanh, những tên lính khác cũng đang cười nham nhở.

– Lão đại, nhanh lên nào!

Tên lính béo ú uể oải đứng dậy. Lưỡi kiếm vụt qua nhưng hắn dễ dàng tránh được. Những ngón tay cứng như sắt siết chặt lấy cổ tay cô gái. Thanh kiếm rơi xuống đất. Bỗng, mắt cô gái đỏ ngầu như máu. Cô chồm tới nhe răng cắn phập vào tai tên cầm thú. Hắn rú lên đau đớn, đạp mạnh vào bụng khiến người thiếu nữ văng ra. Đến khi hoàn hồn, cái tai của hắn đã bị cắn đứt một nửa.

Tên lính điên tiết, vớ lấy thanh kiếm dưới đất. Chỉ còn vài bước. Cô gái đau đớn ôm bụng và chấp nhận phó mặc. Đúng lúc ấy, một đường kiếm vụt qua trong nháy mắt. Cổ họng tên lính bị đứt toác. Máu nóng phun xối xả. Thân hình nặng nề đổ ập xuống trong sự kinh hoàng của đồng bọn.

Tiếng Vương Đán thét lên như sấm:

– Ai cho các ngươi uống rượu trong doanh?

Bọn binh tốt mặt cắt không còn giọt máu, vội vã quỳ mọp xuống rối rít xin tha mạng. Vương Đán lại gần cô gái đã lịm đi từ bao giờ. Khi ánh đuốc soi rõ khuôn mặt, viên Đô úy không dám tin vào mắt mình. Cô gái man di ấy có gương mặt giống hệt người vợ từ thuở hàn vi đã mất của hắn.

3.

Lạc Sơn không thể đợi thêm được nữa.

Lòng chàng như lửa đốt.

Để chuẩn bị bước vào mùa gặt, trai tráng trong làng hẹn nhau lên rừng săn bắn, hòng tìm lễ vật tạ ơn trời đất cho vụ mùa bội thu. Chuyến đi săn ấy rất quan trọng với Lạc Sơn. Chàng quyết tâm săn được nhiều thú rừng để mang về làm sính lễ hỏi cưới Mỵ Khuê, đóa hoa đẹp nhất của làng. Thế nhưng, khi đám trai hào hứng trở về, ngôi làng bình yên của họ đã chìm trong biển máu. Giữa khói lửa mịt mù, tiếng gào khóc ai oán vọng xa đến từng vách núi Lạc.

 Lạc Sơn đã tìm kiếm khắp làng nhưng không thấy xác của Mỵ Khuê. Chàng tin rằng nàng vẫn còn sống và bị bọn người phương Bắc bắt về doanh trại dưới núi. Nàng xinh đẹp như thế, sợ rằng chúng sẽ chẳng buông tha. Chậm một ngày là thêm một ngày nàng bị dày vò. Lạc Sơn đứng bật dậy, nắm lấy cây cung với ngọn giáo toan xuống núi. Đám trai làng thấy vậy cũng lần lượt làm theo. Lửa hận bốc lên thiêu đốt mọi lý trí. Thế nhưng, lão tộc trưởng liền vội ngăn lại, lạnh lùng tát thẳng vào mặt đám thanh niên.

– Lúc chôn xác vợ con, nước mắt ta còn nhiều hơn nước sông nước suối. Các con nghĩ ta không muốn báo thù hay sao? Nhưng làm gì cũng phải vắt óc mà nghĩ. Chúng ta chỉ có ít người, còn chúng đông như kiến như ong, nếu cứ thế mà đi thì chỉ có nộp mạng vô ích.

 Đám trai làng chết lặng, phẫn uất đứng chôn chân một chỗ. Lão tộc trưởng cố sức trấn tĩnh những cái đầu nóng đang bị hận thù che mắt. Lão biết, bây giờ mà để đám trai tráng xuống núi thì chỉ có một đi không về. Hai mùa trăng trước, trong hội nghị liên minh các thủ lĩnh Bách Việt, lão đã nghe tin về bọn người phương Bắc đang tràn xuống khắp Điền Việt, Âu Việt, U Việt, Mân Việt và Đông Việt. Không ngờ chúng lại đặt chân đến đất của Lạc Việt nhanh như thế.

– Việc báo thù cho dân làng nhất định phải làm, nhưng bảo tồn huyết mạch của tộc Lạc Việt còn hệ trọng hơn. Ta quyết không để các con liều mạng xuống núi lúc này.

– Tôi không cần biết! – Lạc Sơn giận dữ nói – Mỵ Khuê đang bị giày vò trong tay chúng. Nàng là máu của tôi. Là thịt của tôi. Dù có chết, tôi cũng phải cứu nàng trở về! Lão đừng cản tôi nữa!

Dứt lời, Lạc Sơn vùng vằng quay đi. Một cú đánh mạnh từ phía sau khiến chàng choáng váng. Bóng tối ập đến ngay sau đó. Trước khi chìm vào mớ hỗn độn và miên man, chàng vẫn kịp ước rằng, tất cả chỉ là một giấc mơ.

4.

Mặt trời uể oải hắt xuống thung lũng những vệt nắng nhạt nhòa và yếu ớt. Trời cũng đã dịu hơn một chút sau một ngày oi bức. Trên con đường độc đạo xuyên qua những vách núi dựng đứng, một toán quân Tần đang ì ạch đưa hai chục cỗ xe ngựa chở lương thảo chuẩn bị đổ đèo. Từ xa, thám mã phi ngựa về báo, phía trước có một tảng đá lớn chắn ngang không thể đi qua. Nghe vậy, viên Hiệu úy chỉ huy đoàn quân lương lập tức ra lệnh cho lính áp tải tìm cách đẩy tảng đá mở đường. Thế nhưng, cả chục tên lính lực lưỡng gồng mình xoay xở hết sức mà vẫn không nhúc nhích được.

Tên Hiệu úy sốt ruột bèn thúc ngựa đến nơi xem xét. Quả nhiên tảng đá trước mặt không dễ dàng dời đi. Còn bọn lính mở đường thì tên nào cũng mồ hôi nhễ nhại, tay chân phồng rộp, trầy xước hết cả mình mẩy. Bất giác, viên tướng đảo mắt một vòng quan sát địa thế, chợt thấy có điềm chẳng lành. Cả đoàn quân lương đang bị kẹt cứng giữa một lối đi nhỏ hẹp, hai bên là vách núi cheo leo, cây cối um tùm, khuất lấp tầm nhìn, phía trước lại có đá lớn chặn đường. Nếu bị tấn công lúc này, đám quân Tần không khác nào những con cá nằm chờ chết trong rọ.

Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Từ trên cao, tộc trưởng vung rìu chém đứt sợi dây thừng. Chiếc bẫy đá lập tức được kích hoạt. Hàng trăm hòn đá lớn nhỏ từ trên núi ầm ầm rơi xuống. Cả chục tên giặc không kịp phản ứng bị đá đè chết tươi, có tên vỡ cả óc. Những con ngựa kinh hãi lồng lên rồi quay đầu bỏ chạy, hất văng cả xe hàng vào vách đá. Lương thảo, khí giới văng ra khắp nơi. Từ hai bên sườn núi, những chiến binh Việt bất ngờ xuất hiện, trút mưa tên xối xả xuống đầu kẻ thù. Bọn quân Tần bị trúng tên, gục chết lớp này đến lớp khác. Trong nháy mắt, đoàn quân lương bị đánh cho tan tác, chỉ còn tên Hiệu úy liều chết xông ra được hẻm núi. Thế nhưng, một bóng người cao lớn đã chờ hắn từ lâu.

Minh họa: Lê Duy Khanh

Trong thế cùng lực kiệt, tên tướng giặc chỉ còn biết vung kiếm thúc ngựa mở đường máu. Lạc Sơn vẫn không hề nao núng. Với chàng, cuộc tập kích hôm nay cũng chỉ như một cuộc đi săn. Nhưng không phải săn thú như mọi khi mà là săn người. Những kẻ đội lốt người còn ác hơn cầm thú đến từ phương Bắc. Dù là người hay thú, chàng quyết không để con mồi nào có thể trốn thoát. Lạc Sơn trừng mắt, siết chặt những bắp cơ cuồn cuộn. Ngọn giáo cắm phập vào ức con ngựa khiến nó đau đớn hất văng tên giặc xuống đất. Khi hắn còn chưa kịp hoàn hồn, một nhát chém cực mạnh đã vụt đứt cổ.

Đã gần một trăm năm, người Lạc Việt sống trong thanh bình. Đã gần một trăm năm, giáo mác, cung tên của người Lạc Việt mới vấy đỏ máu con người.

– Cảm giác lần đầu giết người như thế nào?

Lão tộc trưởng hỏi.

Nhìn chiếc đầu của tên tướng giặc đang còn rỉ máu, Lạc Sơn trào lên một cảm xúc khó tả. Tộc trưởng nói đúng. Đây là lần đầu tiên chàng giết người. Ánh mắt của kẻ ngoại tộc khi lưỡi gươm vụt qua chứa đầy nỗi kinh hoàng. Hệt như ánh mắt của những con thú rừng trước khi chàng vung tay kết liễu. Nhưng thực tâm, Lạc Sơn chưa bao giờ muốn ngọn giáo hay lưỡi gươm của mình vấy máu của con người. Chưa bao giờ.

– Tôi không giết người! – Chàng lạnh lùng đáp – Tôi chỉ giết giặc!

– Thứ lỗi cho lão vì hôm trước đã mạnh tay!

– Lão không cần áy náy. Tôi hiểu!

Lạc Sơn lầm lũi quay lưng. Trận đánh hôm nay đã cho chàng hiểu thêm về những kẻ ngoại tộc phương Bắc. Chúng đông hơn, kiếm của chúng cứng hơn, giáo của chúng dài hơn, cung nỏ của chúng bắn xa hơn. Muốn đánh được chúng phải dùng cả trí chứ không thể chỉ dựa vào sức. Nếu hôm đó, chàng liều lĩnh xuống núi, có lẽ chưa tìm được Mỵ Khuê thì đã bỏ mạng mất rồi. Nếu muốn tìm được nàng, muốn cứu được nàng, chàng biết mình phải sống trước đã.

5.

Một ánh chớp rạch ngang bầu trời kéo theo tiếng sét khô khốc khiến Mỵ Khuê giật mình tỉnh dậy. Vương Đán vẫn lặng lẽ ngồi bên, chăm chú nhìn cô gái. Trong y phục của người Tần, nàng lại càng giống người vợ năm xưa hắn đã bỏ lại ở quê nhà trước khi ra trận.

Nhà hắn vốn là thế tộc đã nhiều đời sa sút, đến đời hắn chẳng còn có nổi mảnh đất cắm dùi. Như bao tráng đinh nước Tần, hắn chọn tòng quân để tìm kiếm công danh, mong đổi đời đổi vận. Ngày hắn ra đi, vợ hắn chỉ biết buồn bã trông theo. Nắm thức ăn mà thị gói cho hắn còn ấm cả tay nải. Sau cả chục năm chinh chiến, hắn đã trở thành Đô úy quyền cao chức trọng. Nhưng hỡi ôi, ngày áo gấm về làng, vợ hắn chỉ còn là nấm mồ chưa xanh cỏ.

Bọn lính hầu lật đật dọn cơm nước lên. Mỵ Khuê vùng lấy ném thẳng vào gã đàn ông trước mặt. Vương Đán ngồi yên không né tránh. Chén bát vỡ tung tóe. Cơm canh vương vãi khắp người. Lính hầu toan xông tới nhưng Vương Đán đã thét lui ra. Hắn vẫn lặng thinh nhìn cô gái man di đang gầm gừ căm hận. Ánh mắt ấy thật giống vợ hắn nhường nào, nhất là lúc thị biết chồng vừa trộm tiền đi uống rượu. Hắn cười chua chát. Sao số phận lại trêu ngươi hắn đến thế?

– Ta không làm hại nàng đâu!

Vương Đán cất lời trấn an. Cô gái kinh ngạc khi kẻ ngoại tộc biết nói tiếng của người Lạc Việt:

– Sao ông biết nói tiếng của tộc chúng tôi?

– Muốn thu phục man di, ta phải học tiếng của man di!

– Thu phục? Người phương Bắc đến đây để giết người, đốt làng, cướp bóc thì có. Cái lòng dạ của người phương Bắc thâm độc hơn rắn rết trên núi, tàn ác hơn cả thuồng luồng dưới sông!

Mỵ Khuê giận dữ đáp, nhưng nàng nói nhanh quá khiến Vương Đán câu được câu mất. Dẫu vậy, hắn vẫn hiểu được phần nào ý tứ của nàng. Nếu là nữ nhân man di khác, chắc nàng đã bị hắn giày vò cho đến chết. Nhưng điều gì đó khiến hắn không nỡ ra tay.

Nàng càng tức giận, lại càng giống vợ hắn biết bao. Không những thế, sự cứng cỏi, bất khuất pha chút hoang dại của nàng lại khiến hắn thích thú.

– Đàn bà Bách Việt đúng là ương ngạnh!

Viên Đô úy chép miệng rồi bỏ ra ngoài, mặc cho nàng cứ nhe hàm răng đen chửi rủa. Để nàng không thể bỏ trốn, bọn lính hầu hè nhau trói chặt cô gái vào một góc. Chúng không hề biết rằng, ngón chân nàng đã lén kẹp một mảnh vỡ sắc cạnh để giấu đi.

***

Trong soái trướng, Vương Đán nhận được những tin tức không mấy tốt đẹp. Binh lính không hợp khí hậu phương Nam nên đổ bệnh ngày càng nhiều, lây lan ra mười trại. Nghiêm trọng nhất là đoàn quân lương vừa bị phục kích, khiến lương thực trong doanh thiếu hụt trầm trọng.

– Toàn bộ quân áp tải đã bị giết sạch, lương thảo, vũ khí bị lấy đi hết. Chúng còn bêu đầu của Hiệu úy tải lương trên cây cao gần doanh trại để khiêu khích.

– Quân man di ngày trốn vào rừng, đêm mò ra đánh úp, đánh xong lại rút vào rừng, cứ như vậy thoắt ẩn, thoắt hiện không thể nào biết chúng ở đâu.

– Các sông suối gần doanh trại đều bị bỏ độc khiến cho nguồn nước không thể dùng được. Mấy toán quân của ta cử đi do thám, cắt cỏ, lấy nước đều bị chúng mai phục, đi mười người về chỉ còn hai, ba.

– Bọn man di này không ngờ cũng biết đánh trận như chúng ta!

Vương Đán cười phá lên:

– Man di? Các ngươi hãy nhìn những gì mà quân ta thu được từ những ngôi làng đi qua. Những chiếc trống đồng được chạm khắc hoa văn tinh xảo, những lưỡi cày, dao găm, mũi tên được chế tác bằng đồng điêu luyện, rồi những cánh đồng lúa được canh tác rộng lớn, phì nhiêu. Các ngươi vẫn nghĩ chúng chỉ là đám man di thật ư? Nếu như chúng biết tìm ra quặng sắt để thay cho đồng, nếu như chúng biết đoàn kết, liên minh lại với nhau thay vì sống riêng rẽ từng bộ lạc, thì công cuộc chinh phạt của Đại Tần ta sẽ khó khăn bội phần.

Tướng sĩ nghe vậy, chỉ còn biết im bặt nhìn nhau. Chúng dần nhận ra rằng mình đang đối đầu với một đội quân có tổ chức, biết đánh trận bài bản và có chiến thuật rõ ràng, chứ không phải là một đám ô hợp, man di chỉ biết cắm đầu liều mạng. Việc quân lương vẫn đang là cấp bách. Vương Đán nhìn xuống mặt chiếc trống đồng chạm khắc hình người đang cầm chày giã gạo, bỗng lóe lên một ý.

– Thứ mà đám người Việt canh tác là lúa nước, trồng trên những vùng đất ngập nước, ẩm ướt, khác với lúa mạch của chúng ta vốn trồng nơi đất khô, khí lạnh. Thứ lúa này khi gặt về, giã ra sẽ thu được hạt gọi là “gạo”, nấu lên thành “cơm”, ăn rất no bụng. Đây là lương thực chủ yếu của người phương Nam. Gần doanh trại quân ta có một cánh đồng lúa rất lớn, đã vào mùa thu hoạch. Nếu cho quân sĩ gặt về, tuốt ra lấy gạo, tạm thời sẽ có thêm quân lương trong lúc chờ hậu cần tiếp tế.

Nghe vậy, chúng tướng sĩ như chết đuối vớ được cọc, phấn chấn vô cùng. Ngay trong đêm, quân lính được lệnh tháo các lưỡi qua, lưỡi mác khỏi cán dài để làm thành những chiếc liềm gặt lúa. Nhiều xe chở hàng cũng được tập kết để vận chuyển. Nhìn lên bầu trời sấm chớp đùng đùng, Vương Đán nhẩm rằng sẽ có mưa giông, bèn ra lệnh cho tướng sĩ trong ngày mai phải gặt xong toàn bộ lúa trên đồng. Bất giác, vết sẹo trên má hắn lại tấy đỏ nhức buốt.

Một điềm báo chăng? Không thể nào! Một nhúm người man di nhỏ bé sẽ làm được gì đây? Vương Đán cau mày. Với cả đại quân trong tay, dẫu trời có sập xuống, hắn vẫn tin mình thừa sức chống đỡ.

6.

Cái nắng của phương Nam không hề dễ chịu đối với những kẻ viễn chinh đến từ phương Bắc. Đám quân Tần mồ hôi nhễ nhại, vừa hì hục gặt lúa, vừa ra sức tranh nhau chút nước uống ít ỏi. Có vài tên bị say nắng ngã lăn ra đất, những tên khác phải lục tục chạy tới kéo ra chỗ bóng mát. Dù cũng xuất thân từ nhà nông, nhưng chưa khi nào chúng phải gặt lúa dưới bầu trời đỏ lửa đến thế. Từ vách núi Lạc nhìn xuống, bọn quân Tần như những con kiến đen đang gặm nhấm chiếc thảm lúa vàng ươm từ mọi hướng.

Bầu trời trong vắt không một gợn mây, cũng chẳng có lấy một cơn gió. Những ngọn nắng đầu mùa thi nhau hành hạ mọi sinh vật bên dưới. Sau hàng lau trắng rậm rạp, Lạc Sơn và đám trai tráng đã phục sẵn và chờ lệnh. Lão tộc trưởng vẫn chăm chú theo dõi. Bỗng, mặt lão xám nghét lại, toàn thân run rẩy như người bị động kinh, hai mắt lão cứ đờ đẫn, mộng mị, miệng cứ lẩm bẩm liên hồi thứ tiếng Việt cổ xưa:

Hỡi thần lúa! Thần của ấm no!
Hỡi thần rừng! Thần của sinh sôi! 
Xin hãy phù trợ cho người Lạc Việt!
Hỡi thần lúa! Hãy bừng lên!
Hỡi thần rừng! Hãy gầm lên!

Đuổi loài lang sói phương Bắc ra khỏi đất này!

Lời khấn cầu vừa dứt, ngọn cờ trên tay lão đang rủ xuống bỗng khẽ khàng lay động rồi phấp phới liên tục. Những cơn gió từ hướng bìa rừng bắt đầu thổi ào ạt về phía cánh đồng đối diện, mang theo lớp khói bụi mịt mù, bỏng rát làm tối tăm mặt mũi.

– Hồn thiêng sông núi đã hiển linh rồi!

Lão tộc trưởng gào lớn như muốn khản cả cổ. Tiếng tù và hiệu lệnh ngân lên một hồi dài. Lập tức, những mũi tên mang lửa được bắn tới tấp xuống cánh đồng. Ngọn lửa bùng lên như một tấm màn khổng lồ rồi trùm xuống đám quân Tần đang còn ngơ ngác. Lũ giặc không kịp trở tay, chỉ còn biết quằn quại trong biển lửa. Ngay khi ấy, Lạc Sơn cùng trai tráng phóng ngựa phi tới. Cung nỏ trên tay thi nhau xạ tiễn. Bọn quân Tần gục xuống như rạ, thây chất ngổn ngang không sao đếm xuể.

– Lũ giặc ác phương Bắc! Hôm nay, các ngươi phải đền tội!

Lạc Sơn thét vang, thúc ngựa băng băng qua biển lửa. Ngọn giáo vung lên, quật xuống không biết bao nhiêu mà kể. Bọn giặc khiếp đảm bỏ hết thóc lúa mà tháo chạy về phía doanh trại.

– Không được hỗn loạn! Giữ vững đội hình!

Vương Đán vẫn điềm tĩnh chỉ huy quân sĩ. Hắn đã cho quân phòng bị từ trước nếu lỡ bị đánh úp. Thế nhưng, từ phía cánh rừng, tộc trưởng đã cho đốt lửa. Những cột lửa đã bắt đầu bốc cao kéo theo những âm thanh long trời lở đất. Vương Đán và đám tướng sĩ nhà Tần kinh hoàng trước một cảnh tượng chưa từng thấy trong đời. Hàng ngàn con thú rừng, nào voi, nào lợn, nào trâu, nào hổ, nào tê giác đang điên cuồng lao về phía doanh trại. Theo sau là hàng trăm chiến binh của bộ lạc Âu Việt cùng đến giúp sức. Giặc không thể ngờ rằng, người Việt đã đốt lửa trong rừng và dùng chiêng trống xua đuổi muôn thú chạy về nơi chúng đóng quân. Trong nháy mắt, cả doanh trại giặc đã bị bầy thú rừng càn quét từ bốn hướng, đám quân Tần bị cắn xé, bị húc văng, bị giẫm đạp cho đến chết. Mặc cho Vương Đán gào thét ra lệnh, quân lính của hắn chỉ còn biết vứt bỏ vũ khí, cuống cuồng tìm đường thoát thân trong tuyệt vọng.

Những chiến binh Lạc Việt và Âu Việt đã áp sát doanh trại quân giặc. Lạc Sơn nhảy xuống ngựa, lùng sục hết trại này sang trại khác nhưng chẳng tìm thấy Mỵ Khuê. Gió rừng mỗi lúc một mạnh, cuốn tàn lửa lan ra khắp nơi, nhấn chìm tất cả trong biển lửa, khiến cho mọi nỗ lực tìm kiếm của Lạc Sơn chỉ còn là những tàn tro của vô vọng. Ngọn giáo trong tay chàng bất lực cắm phập xuống đất.

Chàng đã đến muộn mất rồi.

Giữa xác người ngổn ngang, một tên lính Tần giả chết đã nhìn thấy Lạc Sơn. Hắn nhỏm người lên rồi rón rén tiến về phía chàng. Lưỡi kiếm run rẩy vung lên từ phía sau. Lạc Sơn chẳng thèm để tâm. Mất Mỵ Khuê rồi, sống chết với chàng đâu còn ý nghĩa. Chàng nhắm mắt. Buông xuôi và chờ đợi.

Một luồng gió vụt qua gò má đen sạm của người chiến binh đất Việt. Tên lính Tần hét lên kinh hãi rồi lảo đảo ngã xuống. Một mũi tên nhọn hoắt đã xuyên thủng cổ họng. Lạc Sơn bừng tỉnh, nhìn về hướng mũi tên phóng đi. Giữa khói lửa ngập trời, chàng lờ mờ nhận ra dáng người quen thuộc. Với cổ tay còn lằn vết dây trói, người con gái chàng yêu vẫn đang siết chặt cây cung. Hơi nóng của lửa khiến mặt chàng bỏng rát. Nhưng nhờ thế, chàng biết mình không phải đang mơ.  Vương Đán được bọn thuộc hạ ra sức che chắn và đưa đi. Trong cơn hỗn loạn, hắn vẫn kịp thấy Mỵ Khuê đang nằm gọn trong vòng tay của một gã tráng đinh lực lưỡng. Họ ôm chặt lấy nhau như thể không muốn chia xa thêm lần nữa. Vương Đán rút tên, giương cung nhắm về đôi trai gái. Hai hàm răng nghiến chặt, nhưng rồi hắn chẳng thể buông dây.

Đúng lúc ấy, cơn mưa giông ập đến. Hối hả trút nước. Những bông lúa trên cánh đồng phút trước còn rực đỏ căm hờn nay hiền hòa trở lại, đón lấy những giọt mưa mát lành của đất trời. Dưới lớp tro tàn cháy đen, vẫn còn những hạt lúa náu mình trong khe nứt của đất mẹ và kiên nhẫn chờ đợi.

Chờ đợi để tái sinh.

NGUYỄN ANH TUẤN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Từ những chuyến mưa đầu

Đã lăn tới bãi bờ
chuyến mưa đầu
trên cơn chiều nồng nực
xua những phố hè vào cái lạnh mê man
trước khi mùa đông choàng sẫm

Trong đêm

Người đàn ông ngồi trong bóng tối 
nhìn bóng mình chảy qua khung cửa 
những khoảnh khắc cuộc đời như mộng du
tuổi nào ngày xanh mây tóc

Kẻ chăn trăng 

Biển đã không mơ đêm nay
Sau cú nhá máy vào lúc nửa đêm
Những con số được chép lại trong cặp mắt của bầy hải ly xếp từng lớp vào nhau

Phố núi mưa thu

Mùa thu rồi, phố núi trời mưa
Anh chợt nhớ vô cùng em yêu dấu
Cây đứng buồn chim không về đậu
Anh đứng buồn nhớ lại dáng tình xưa