(VNGL – Thơ).
Đôi lúc cũng có chút lạnh lẽo
Giữa nồng nàn
Sự dối trá của chính chúng ta mang lại
Sẽ sưởi ấm trái tim đầy nghi thức
Thật sự ai đã lựa chọn con đường đơn độc
Trong thẳm sâu
Đáy mơ hồ
Một nụ xuân chớm nở trong mắt con mèo đen
Khói phủ giấc ngày
Ai cũng có thể đi tiếp được
Còn chúng ta thì không
Cửa đã đóng
Có một đơn côi như vầng trăng
Có một rùng rợn như cành gãy
Chẳng khi mong cầu ánh sáng dưới những ngọn đèn vàng
Em sẽ lạc vào lòng ai
Ngàn cánh chim đang vụt bay giữa đêm mê
Tôi ơ thờ bóng tối
Chúng ta có quyền chối từ những nở rộ
Để đi vào miên man
Thật tiếc
Chẳng còn gì cũ
Khi ngày chẳng lạc bước vào nhau
Giấc ngủ giữa mê lộ
Em nhấn mình vào xoáy nước
Những cánh hoa muốn khóc thét nhưng chúng chỉ mỉm cười
Chúng cũng chìm vào vòng xoáy
Của nỗi buồn thiên thanh.
NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG
