(VNGL – Thơ).
Chỗ tôi hai phần ba số người một thời lính tráng
Mỗi năm một lần ngồi lại bên nhau
Lính tăng lính phà lính đường dây lính pháo
Năm tháng trẻ trai quân phục phai nhàu
Tôi cũng là lính trở về
Thú thực nhiều khi không nhớ mình từng lính
Cũng thú thực có khi ớn lạnh
Tan khướt say chợt nhớ: bạn không về
Bạn cùng tuổi tôi như quả ra cùng lứa
Như chim ra ràng bay khỏi tổ rơm
Bữa đó cây vườn gió ngưng lá sững
Trái rụng bất ngờ giật thót đất êm
Bữa đó tôi về khó ăn khó nói
Bao nhiêu niềm vui không khuây được nỗi lòng
Rồi lấy vợ sinh con thu hẹp mình sau cửa
Tên bạn mờ khuất bia đá hoàng hôn
Và tôi bỗng thầm nghe trong lặng lẽ
– Bạn vội quên tôi hay tự quên mình
Và tôi cứ thầm nghe mờ mắt mẹ
– Giá con sống thêm phút bạc giây vàng
Những người lính như tôi không làm lính nữa
Mỗi năm một lần ngồi tựa vai nhau
Lại như lửa vừa nhen bập bùng trong máu
Trong lửa ai về ấm lạnh sau vai.
BÙI SỸ HOA
