(VNGL – Thơ).
Cõng mình qua cánh đồng thiếu nữ
gặp trong veo rạng rỡ nét cười
gặp ngác ngơ mắt nhìn con gái
môi hồng say đắm dệt thanh xuân
hôm qua mơ giấc mơ thiếu phụ
những lo toan tỉ mẩn kéo về
nỗi lo cơm áo không ngoại lệ
tiếng con cười vụn vỡ niềm riêng
chữ bỗng nhiên một ngày gõ cửa
hỏi đi đâu lâu quá không tìm
những trang giấy muộn phiền im lặng
tiếng mọt nghiền kẽo kẹt tàn đêm
giấc mơ nhỏ níu ngày vội vã
gõ thinh không vá lại tay gầy
những con chữ hình như biết khóc
chảy nhạt nhòa đẫm giấc mơ khuya.
NGÔ THANH VÂN