(VNGL – Văn học thiếu nhi). Cây sồi già đung đưa cành làm giọt sương mai rơi xuống đất vỡ tan. Chim Sẻ vội vàng bay tới, đôi cánh nhỏ vỗ nhẹ trong gió, cất giọng trong trẻo hướng về phía hốc cây già:
– Này Dơi Nhỏ ơi, ra bìa rừng chơi với bọn mình đi!
Từ trong bóng tối ấm áp của hốc cây, chú Dơi Nhỏ ló đầu ra. Dơi Nhỏ khẽ nheo đôi mắt mờ trước ánh nắng đầu ngày, đôi cánh màng mỏng nhẹ nhàng bám vào vỏ cây. Cậu cất giọng ngái ngủ, nhưng dịu dàng hơn cả tiếng gió:
– Mình chuẩn bị đi ngủ đây, trời sáng rõ rồi. Mà hôm nay ở bìa rừng có chuyện gì vui vậy Sẻ?
– Bọn cây dẻ, cây sồi rủ nhau thả hạt giống. Gió Nồm đã về rồi! Mai mốt hạt giống sẽ bay xa tít tắp, vượt cả ngọn núi kia đó!
Dơi Nhỏ khẽ đung đưa người, tiếng cánh màng cọ vào vách gỗ nghe xào xạc:
– Cậu đậu xuống đây kể mình nghe thêm chút nữa đi. Gió Nồm thổi có mạnh không?
Sẻ vỗ cánh định đậu xuống cành cây ngay trước hốc, Dơi Nhỏ liền nhắc nhở, nửa đùa nửa thật:
– Cậu lau chân chưa đấy? Để bùn đất dính vào lối vào, khách đến thấy dơ bẩn, mình bắt cậu đền đấy nhé!
– Cậu kỹ tính quá cơ! – Sẻ vỗ cánh nhẹ vào vai Dơi Nhỏ rồi bay sà xuống suối nhỏ, rửa đôi chân thật sạch sẽ trước khi trở lại.
Một chim, một dơi bên nhau dưới ánh nắng sớm. Những tia nắng xiên qua tán rừng như những sợi tơ vàng, chiếu xuống lấp lánh. Tiếng gió và tiếng chim hót hòa quyện thành bản nhạc dịu dàng của buổi sớm.
– Mỗi ngày khi tụi mình đi ngủ, thế giới ban ngày của cậu có bao nhiêu ánh sáng vậy, Sẻ? – Dơi Nhỏ hỏi, nghiêng đầu tò mò.
– Nhiều lắm! Hết buổi sáng đến buổi chiều, từ khi mặt trời lên đến khi mặt trời lặn, khắp nơi đều ngập tràn sắc màu rực rỡ.
– Màu sắc… – Dơi Nhỏ thì thào, như nói với chính mình. – Cha mẹ mình chắc cũng từng nhìn thấy những màu sắc đó nhỉ?
Chim Sẻ im lặng một nhịp. Đây là lần đầu tiên Dơi Nhỏ nhắc đến cha mẹ. Cậu biết, sau trận bão mùa hạ năm nào, Dơi Nhỏ đã một mình trôi qua mười hai mùa lá rụng trong hốc cây già này. Nhưng Dơi Nhỏ chưa bao giờ kể, chỉ âm thầm giữ lại trong lòng như giữ một hạt giống chưa tìm được đất.
Trong khu rừng này, ai cũng biết Dơi Nhỏ không thể nhìn thấy màu sắc. Đôi mắt của họ nhà Dơi Nhỏ vốn chỉ quen với bóng đêm đen trắng, lại thêm chứng mờ mắt bẩm sinh khiến cậu không nhìn thấy gì rõ ràng dưới ánh mặt trời. Màu xanh của lá, màu vàng của nắng, màu đỏ tím hồng của hoa dại chỉ là những âm thanh lạ lẫm vang lên từ miệng bạn bè.
Nhưng Dơi Nhỏ chưa bao giờ buồn bã lâu. Đêm nào cậu cũng bay lượn du dương, hát với gió hay đến mức chiều muộn nào bầy chim cũng tụ tập quanh hốc cây nghe cậu hát khúc “Tiếng sóng rừng sâu”. Khi bọn chim chơi trốn tìm vào lúc chạng vạng, cậu luôn sẵn sàng dùng đôi cánh rộng che chở chúng trong hốc cây tối, không bao giờ than thở.
Từ hồi còn nhỏ, Dơi Nhỏ đã nghĩ ra một cách giao tiếp riêng với bạn bè trong đêm tối – những ký hiệu nổi khắc bằng móng vuốt lên vỏ cây, lên đất ẩm, lên bất cứ thứ gì tay cậu chạm được. Sẻ học thuộc từng ký hiệu ấy từ năm lên ba, xem đó là thứ mật mã chỉ hai đứa biết.
Hôm ấy, bầu trời trong xanh, gió Nồm về mang theo mùi hương của mùa mới. Bọn cây rủ nhau tạo hạt giống đặc biệt để gửi đi xa. Cây sồi già trút hết tâm sức kết những chiếc cánh mỏng cho hạt giống của mình, cây dẻ tỉ mẩn chuốt từng mảnh vỏ bao bọc lấy mầm xanh. Chú Sẻ lo phủ lớp nhựa cây bóng loáng, còn Dơi Nhỏ đứng ở cửa hốc, lắng nghe tiếng cười nói xôn xao mà mỉm cười theo.
– Mình cũng làm một hạt giống để gửi đi được không các bạn? – Dơi Nhỏ hỏi, giọng rụt rè như sợ làm phiền, vì cậu biết mình chẳng có hoa, cũng chẳng có hạt.
– Được chứ, được chứ! – Sẻ hót vang lên reo mừng. – Cậu làm một món quà riêng của cậu đi, Dơi Nhỏ!
Dơi Nhỏ gật đầu hạnh phúc. Cậu bay xuống, nhặt một chiếc lá rụng còn nguyên vẹn nhưng đã phai hết sắc xanh, chỉ còn một màu xám bạc mờ mờ. Dơi Nhỏ dùng móng vuốt nhỏ nhắn của mình, kiên nhẫn ấn từng vết lồi lõm, dùng nhựa cây dập nổi lên mặt lá những đường gân thắt nút – những ký hiệu quen thuộc mà chỉ cậu và Sẻ biết đọc. Chẳng ai để ý đến điều đó. Mỗi người đều mải mê bận rộn với hạt giống sặc sỡ của riêng mình. Chỉ có Dơi Nhỏ biết, cậu đang gửi gắm những lời thì thầm từ tận đáy lòng vào chiếc lá không màu ấy.

Chiều hôm sau, khi mặt trời đã nghiêng về phía Tây, gió Nồm thổi căng bìa rừng. Từng hạt giống sặc sỡ của các loài cây bay lên một, rồi hai, rồi kết thành một làn mây nhỏ, chao liệng trong ánh hoàng hôn rực rỡ như lửa. Chiếc lá của Dơi Nhỏ cũng bay. Trắng mờ, lặng lẽ giữa bầu trời, nhưng bay một cách kiêu hãnh như một cánh bướm đêm giữa ánh hoàng hôn.
Bất chợt, một cơn lốc mạnh ùa tới. Chiếc lá của Dơi Nhỏ bị thổi vút lên cao, lao mạnh về phía rặng núi đá xa tít mù rồi rơi rụng xuống. Cả bọn hoảng hốt, Sẻ bay vội theo ngọn gió để tìm kiếm. Khi Sẻ nhặt được chiếc lá lên từ hốc đá, nó đã lấm lem bùn đất.
Sẻ nhìn kỹ vào những đường gân dập nổi mà Dơi Nhỏ đã tỉ mẩn khắc bằng nhựa cây. Nhờ ánh hoàng hôn rọi qua, Sẻ đọc được từng ký hiệu một: “Mình ước được thấy màu của bầu trời, màu của lá cây, màu của ánh nắng. Mình ước được nhìn thấy cha mẹ một lần. Và mình ước… các bạn sẽ mãi ở bên mình như hôm nay”.
Đọc đến đó Sẻ nghẹn ngào vô cùng. Cây sồi ngừng rung cành. Cây dẻ đứng im lặng. Chiều muộn ấy, ánh nắng cuối cùng quét qua khu rừng, soi lên hốc cây nơi Dơi Nhỏ đang ngóng đợi.
– Chiếc lá của mình… bay cao và đi xa lắm phải không các bạn? – Dơi Nhỏ hỏi, đôi tai vểnh lên nghe ngóng.
– Ừ… cao lắm… – Sẻ trả lời, giọng nghẹn ngào đến lạ. – Cao tới tận mây, bay qua cả ngọn núi kia nữa đó, Dơi Nhỏ ạ.
Dơi Nhỏ mỉm cười, hướng đôi mắt mờ về phía chân trời đang dần chuyển sang màu tím thẫm:
– Mình không thấy được, nhưng mình nghe tiếng gió. Gió ban ngày màu xanh phải không, Sẻ?
– Phải… – Sẻ thì thào. – Xanh mát và đẹp đẽ như tấm lòng của cậu vậy.
Tối hôm đó, khi trăng lên, cả khu rừng không ai đi ngủ. Bầy chim và muông thú tụ tập quanh hốc cây của Dơi Nhỏ dưới ánh trăng lấp lánh. Sẻ mang chiếc lá lấm lem đặt trang trọng vào lòng bàn tay màng của Dơi Nhỏ.
Các bạn cây xung quanh cùng nhau tiết những dòng nhựa màu rực rỡ nhất của mình. Cây sồi thả xuống một vệt nhựa xanh lục của hy vọng, cây dẻ gửi dải nhựa vàng óng như nắng sớm, cây phượng già bên cạnh góp sắc đỏ nồng nàn như lửa hoàng hôn. Sẻ dùng chiếc mỏ nhỏ nhắn, cẩn thận tô điểm những sắc màu ấy lên khắp chiếc lá ước mơ, và lên cả chiếc tổ ấm áp của Dơi Nhỏ.
Dơi Nhỏ đưa những ngón chân nhỏ sờ lên từng vệt màu đã khô cứng và ấm áp trên mặt lá. Một lúc lâu, cậu không nói gì. Chỉ có tiếng gió khuya thổi qua rừng, và tiếng lá đung đưa khe khẽ.
– Mình không nhìn thấy bằng mắt… – Dơi Nhỏ sau cùng thì thào, giọt nước mắt lăn dài trên má. – Nhưng mình thấy rồi.
Không ai hỏi thêm. Ánh trăng chiếu xuống chiếc lá đầy màu sắc đang nằm trong tay Dơi Nhỏ, và cả khu rừng lặng yên như đang giữ một điều gì đó rất quý, sợ chỉ cần thở mạnh cũng làm vỡ mất.
Từ đó về sau, chiếc lá được treo ngay trước cửa hốc cây sồi già. Mỗi khi gió đêm thổi qua, nó lại đung đưa, phát ra tiếng xào xạc nhẹ như thể đang thì thầm kể một câu chuyện mà ai cũng hiểu, dù chẳng nói thành lời.
MAI HOÀNG