Buổi sáng lạ

(VNBĐ – Thơ).

Không nghe í ới các bà, các cô gọi nhau đi bộ
Tiếng rao nào khắc khoải, xa xăm
Không thấy đội hình cà phê quán cóc
Thành phố lặng im như một nốt nhạc trầm
Buổi sáng âu lo, điện thoại sáng màn hình
Chỗ này F0, chỗ kia giãn cách
Tin nhắn hỏi thăm nhau thay chém gió vỉa hè
Các tám thủ giết thời gian
Buột miệng chửi thề những trò bóc phốt
Thoáng xót xa gặp ánh nhìn thảng thốt
Nghỉ dịch lâu dài biết lấy gì ăn?
Ước một ngày nhanh nhanh được bình an
Lại tắm biển, đi chơi, hội hè
Được “tùng tam tụ ngũ”
Sẽ không còn ai khoác bộ đồ bảo hộ
Thức trắng đêm, cấp cứu hú inh còi
Buổi sáng lại cà phê chém gió
Các bà các cô râm ran chuyện dưới đất trên trời
Người lại cười với nhau không phải qua khẩu trang kín mặt
Còn bây giờ…?
Tốt nhất ở nhà thôi!
                                10.7.2021

TRẦN HÀ NAM

(Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh