Biết đâu

(VNBĐ – Thơ).

Biết đâu trước biết đâu sau
trong niềm vui có nỗi đau cận kề
thêm nhau chi những bộn bề
bon chen cho lắm cũng về hư không.

Biết đâu thẳng biết đâu vòng
trong thất bại có thành công nảy mầm
bão rung sóng giật ì ầm
rong rêu đời đá lặng thầm nở hoa.

Biết đâu khách biết đâu nhà
trong gần gũi vẫn cách xa vời vời
hơn chi người đất ta trời
thấp cao rồi cũng chung nơi đi về.

Biết đâu tỉnh biết đâu mê
có khi khen thưởng mà chê trong lòng
sao không gạn đục khơi trong
để trong nhân thế bớt mong nhân tình.

Ta về xếp lại trang kinh
xếp bồ thế sự
thấy mình trong veo.

NGUYỄN THƯỜNG KHAM

(Văn nghệ Bình Định số 99 tháng 7.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Vị quê

Tháng Tư, nắng như đổ lửa, tôi rời thành phố về với mẹ để tìm chút hương đồng gió nội. Đường về với mẹ bao giờ cũng gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc, nhất là nghĩ đến lúc được thưởng thức những món quà quê…

Mỏng manh

Ai kể chuyện mặt trời
ai gánh biển lên non
nghĩa cả tình sâu mòn mỏi héo hon
trăm năm ngàn năm lòng chưa bao giờ hóa đá

Trong trái tim của người làng tôi

Trong màu áo của người làng tôi
Có cái nắng miền Trung chan chát mặt người 
Có tiếng nước sông đêm âm thầm khua mái dầm ngược bến
Có câu hát hò khoan trên bãi khuya

Chiếc bóng

Chiều rơi chiếc bóng qua thềm
Thời gian lặng lẽ gợi thêm nỗi người
Bao năm gió bụi một thời
Ngoảnh nhìn chỉ thấy bóng đời chênh chao