Ghi chép mùa hè 34

(VNBĐ – Thơ). 

trời mát mẻ
khu chợ vắng vẻ
bị căng dây
không cần một triệu năm
đã thành một đìu hiu hóa thạch

chiếc máy quay băng cổ lỗ
đang thở than về những nụ tình xanh
tôi không nhớ nụ tình nào mong manh
mà nhớ thanh âm vẳng vào căn nhà chật cũ
khi đó với tôi cuộc đời thật quyến rũ
chỉ có nụ cười
không có tuổi già
và nỗi cô đơn
khi tuổi dày ta hiểu cha mẹ mình hơn
nhưng dường đã muộn

ta thề cùng chết
rất tiện khi cùng nhiễm corona
nhưng em ơi lịch sử sẽ gièm pha
không là cái chết vì tình yêu
mà chỉ là hai ca ép không tử vong tròn trịa

dịch không theo bản đồ hành chính
anh yêu em không đính chính
xin em thôi thả thính.
              15,30.5,4.6.21

LÊ ANH HOÀI

(Văn nghệ Bình Định số 100 tháng 8.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa