Niềm tin

(VNBĐ – Thơ).

Chú rùa con
tự đập vỡ chiếc vỏ tối om, chật chội
đội cát vươn lên
dùng hết sức có thể
lao ra đại dương ngập tràn ánh sáng mặt trời
khao khát được một lần chạm biển!

Chú rùa con
tí tẹo
chẳng chút tự vệ
sức cạn
mạng sống mong manh
cố vượt lên nỗi sợ hãi chết chóc
bất chấp hiểm nguy lao ra biển
nơi tổ tiên đã từng
biểu tượng của sự sống vĩnh cửu

Với niềm tin kiêu hãnh.

NGỌC LỐI

(Văn nghệ Bình Định số 100 tháng 8.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh