Gửi em

(VNBĐ – Thơ).

Có phải không em
mùa đông năm xưa?
Khi cơn gió heo may tràn qua khung cửa sổ
Khi đông vừa sang trên con đường cuối phố
Em ngẩn ngơ nhìn theo bóng một người đi?

Anh đâu biết rằng sau buổi chia ly
Câu hát tiễn nhau còn vọng hoài nơi cố quận
Em vẫn xiêm y, vẫn má đào son phấn
Vẫn rực rỡ hoàng cung khắp chốn hý trường

Ngần ấy năm rồi, ta làm khách ly hương
Đau đáu nỗi niềm đợi một ngày hạnh ngộ
Để lại gặp em ngày xưa đầu phố nhỏ
Em hát ta đàn câu Xuân Lụy hợp tan

Ngần ấy năm rồi em có còn đối gương
Còn có chạnh lòng “con hát…” nhiều dâu bể
Đời vẫn thế, em ơi vẫn thế
Có sao đâu, làm đẹp cho đời

“Trời chẳng cho nhàn…” nên em đến nơi đây
“tìm chút rảnh …” thả hồn theo mây gió
Cuộc thế xưa nay, đâu là chân là giả
Xin đừng vội cười trong giả chẳng là chân(*)

Anh sẽ trở về với khao khát ngày xuân
Ôn lại cùng nhau những điều đang cất giữ
Nắn nót thanh âm cho tròn lời Xuân Nữ
Họa lại khúc Nam Bình, Phú Lục…
Gọi mùa vui!

(*) Mượn ý thơ Đào Tấn:
“Thiên bất dự nhàn, thả hướng mang trung tầm tiểu hạ
Sự đô như hý, hà tu giả xứ tiếu phi chân”.

CAO TRỌNG QUẾ

(Văn nghệ Bình Định số Xuân Nhâm Dần 2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh