Cho các con

(VNBĐ – Thơ).

Các con đi rồi ngôi nhà nhỏ bỗng thênh thang
Ba mẹ lại ra vào giữa khoảng không vắng lặng
Thèm được lo toan, thèm quát lời trách mắng
Thèm góc phòng con quần áo vất lung tung

Các con đi cả rồi chén đũa chẳng đòi cơm
Miếng ngon dọn ra có dáng hình nhạt nhẽo
Dẫu vẫn biết tháng ngày không thừa không thiếu
Mà bàn tay già bấm đốt cứ loay hoay

Các con đi rồi để lại quanh đây
Chén trà sớm se lòng ba đến vậy
Mẹ gieo cải mầm đợi ngày con về lại
Từng đọt non tươi rói kéo thêm ngày

Các con như chim nhỏ tập đường bay
Ba với mẹ cũng tập quen dần xa nhớ
Những sớm sương gieo những chiều lá đổ
Có hai người già lặng lẽ dõi mây trôi

Dẫu mai kia trên vạn nẻo đường đời
Ba mẹ vẫn thấy các con như ngày xưa bé bỏng
Căn nhà nhỏ từng phút giây trông ngóng
Các con ùa về níu lại những xuân xưa!

NGUYỄN ĐẠI BƯỜNG

(Văn nghệ Bình Định số 107 tháng 3.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…