Tro bụi

(VNBĐ – Thơ). 

Khi bằng lăng trỏ lối vào tháng Tư
Những con đường thay áo
Bông phượng đầu tiên gọi thức mùa hè
Đốm lửa nào bừng lên môi em
Thơm nở đóa trăng mười sáu

Mùa hè gọi thức những tàn tro
Em biết không, những ngọn đồi bây giờ
Là ký ức của lửa
Dưới mỗi cọng cỏ hiền như em
Dòng dung nham nào đã tắt
Người ngồi thênh thang trên ngọn lửa thầm dưới đất
Lửa trong hình hài tháp đứng trên đồi
Giữa ngút ngàn xanh

Mình đưa nhau lên đồi cao trong hoàng hôn cháy đỏ
Tiếng thở dài mênh mang qua triền cỏ
Anh thành tro khi chạm ánh mắt em
Ánh mắt nhu mì ngọt lành như nước.

DUYÊN AN

(Văn nghệ Bình Định số 108 tháng 4.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…