Nghe ở Nà Nưa(*)

(VNBĐ – Thơ).

Ở đâu gió reo cười ào ạt
ở đây tôi nghe gió thở bồi hồi
gió như ngừng trôi
thời gian như ngừng chảy
và tôi nghe rất rõ tiếng Người

Tiếng Người khẽ khàng như hơi đất
mỗi ban mai xuống suối chân trần
tiếng Người dịu êm và đầm ấm
mỗi khuya về ngồi đọc công văn

Tiếng Người ho khi cơn sốt giày vò
tôi nghe được tiếng run từ vách nứa
tôi nghe được giọt mồ hôi đang ứa
trên hòn đá mồ côi trước lán Người nằm
và khi Người lên cơn sốt mê man
tôi nghe đất âu lo mạch ngầm ngừng chảy
lá ngơ ngác rơi như mảnh hồn tháng Bảy
chim trên cành rũ cánh ngóng tin sang…

Khi cơn sốt chưa lui
thìa cháo ăn còn đắng miệng Người
đã thao thức luận bàn cùng Đại tướng
tôi nghe tiếng Người hụt hơi đứt quãng
giữa canh khuya sương buốt lá rừng
giữa những tiếng ho và ánh mắt rưng rưng
là những “Đồng minh…”, là “tiến hành khởi nghĩa…”
giọng người ốm mà đầy sức lửa
“phát xít… bị diệt rồi… nhân loại… sắp sang trang!”

Và tôi nghe tiếng Người bước xuống cầu thang
đứng bên tảng đá bàn truyền vang câu sấm:
Thời cơ ngàn năm ta đã nắm
dù phải đốt cháy cả Trường Sơn
cũng quyết giành độc lập tự do!

Chiều Nà Nưa mưa mưa
tôi nghe tiếng Người chảy về Ba Đình như dòng thác
kết thành lời Tuyên ngôn!

(*) Lán Nà Nưa (trước đây gọi là Nà Lừa, ở Tân Trào, Tuyên Quang), nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ở và làm việc từ cuối tháng 5 đến ngày 22 tháng 8 năm 1945 để chuẩn bị và lãnh đạo cuộc Tổng khởi nghĩa Cách mạng Tháng Tám năm 1945.

ĐẶNG BÁ TIẾN

(Văn nghệ Bình Định số 109 tháng 5.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…