Biết ngày mai ra sao

(VNBĐ – Thơ).

Hình ảnh này mai đây sẽ biến mất
Những lũy tre, bãi cỏ, khúc sông
Ấy là khi Trái Đất mất màu xanh
Hơi thở người nghẹn trong buồng phổi
Ấy là lúc chung cư cao tầng, nhà máy mọc lên
thay cho những lũy tre, bãi cỏ, khu vườn
Ấy cũng là lúc anh rất cần em
Như cần bóng mát che đời anh khỏi bốc cháy
Cần em như hơi thở cần buồng phổi
Như quả tim cần lồng ngực chở che

***

Sẽ thấy gì sau khi qua cơn mê
Anh không thể hình dung ra thế giới
của con cháu mình qua cơn dâu bể
Thảng thốt quá tiếng kẽo kẹt của lũy tre đầu ngõ
Nghe thoi thóp như hơi thở của cánh đồng
Khối lặng lẽ bao trùm thinh không…

VŨ ĐÌNH THUNG

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…