Vết sẹo

(VNBĐ – Thơ).

Nơi khoảng trời con đi qua
Nơi cánh đồng con đi qua
Lụa gấm đã che đi vết sẹo?

Vết sẹo trên lưng cha
Là trầm tích,
là biên niên sử của máu xương và thuốc súng

Vết sẹo được cha khâm liệm vào con
Thỉnh thoảng nắng,
thỉnh thoảng mưa
Khi hành khúc vang lên giữa bữa cơm thường nhật,
vết sẹo trở thành cái cớ
Cha đau!
Cha khiến con đau.

Con lớn lên!
Vết sẹo của cha là hoa văn của bộ quân phục bạc màu
Lắng đọng vào bức thư mà cha chưa gửi kịp
Áy náy trên mái tóc còn vương mùi đồng đội
Đôi lúc…
Cha thất thần giữa đêm trừ tịch
Con chó già nơi góc giường thành tri kỷ của cha

Cha chỉ kịp để lại một hình xăm
Chạy nét bằng mực tràn đau đớn
Đủ…
cho bàn chân con bước đi thật nhẹ
Nghe vết sẹo quê hương trăng trối dưới chân mình.

Vết sẹo khắp hình hài đất nước
Con chẳng thể trần truồng để nuối một lời ru.

* Tác phẩm dự thi Cuộc thi sáng tác VHNT về đề tài “Cựu chiến binh tỉnh Bình Định trong thời kỳ đổi mới”

KHỔNG TRƯỜNG CHIẾN

(Văn nghệ Bình Định số 110+111 tháng 6+7.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Buông bỏ

Làm sao để tìm ra kẻ đó? Câu hỏi len lỏi vào cả trong giấc mơ của gã. Nhiều đêm, gã thấy Thắng về, kể cho gã nghe rất nhiều chuyện nhưng mỗi khi nhắc đến đám người đó thì Thắng lại biến mất…

Những ngọn gió đi lạc…

Người ta bảo gió tự do, gió đi đâu cũng được, gió có thể rời bỏ mọi thứ mà không mang theo bất cứ gì, nhưng không ai biết gió cũng có những ngày lạc đường, cũng có những khúc quanh không lối thoát

Những hoài nhớ linh thiêng

Chỉ kịp mang bông lúa đượm vàng
Mẹ bật theo chuyến xe rất hiếm
dằm trăng rút nhỏ, một mẻ nắng quắt khô
ngõ Bạch Đàn hương thơm phất phơ gọi mẹ

Trực giác

Con mơ mướt mát bìa đồi kín xanh
gieo mình trong đất đỏ
mai về sẽ không dại vàng
cùng người dọn tiếng gầm của trưa
ngủ bên tiếng cồng trong vọng.