Về Tây Sơn

(VNBĐ – Thơ).  Phải lòng mùa thu Tây Sơn
Nắng Bình Định trong veo như rượu
Bước qua cầu có chi líu ríu
Mắt em hiền theo chim mía sang sông

Bần thần góc phố chợ Phú Phong
Đường thị trấn thon gầy thêm chút nữa
Rượu Bàu Đá nhấp môi nồng nhóm lửa
Muốn giòn thơm chiếc bánh tráng mè

Nước sông Côn chảy mãi không dừng
Ngỡ trống trận thủa anh hùng áo vải
Gieo lúa khoai thoai thoải sườn đồi
Ơi cô gái đi quyền, Bùi Thị Xuân có phải.

Dưới tán me hồn Tổ quốc quây quần
Rợp cờ đào ba anh em hào kiệt
Gió Tây Sơn thổi tràn đất Việt
Vang dậy reo hò đại thắng Đống Đa

Đất cựa mình ào một cơn mưa
Xoắn quyện tình người đất Võ
Ngọt lành nước giếng cổ mấy trăm năm
Tôi về đây nghe trống trận giữa tim mình.
15.8.2022

HOÀI KHÁNH

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…