Cánh chuồn chuồn trong giấc mơ xưa

(VNBĐ – Thơ). Bỗng thấy nhớ giấc chuồn kim trên cánh đồng tháng Bảy
Mơ một giấc mơ thôi mà đi gần trọn vòng đời
Con dế thôi dạo đàn bỏ lại tuổi tôi
Một thời lang thang bên bờ ao tìm xác lá rơi mùa bão nổi
Lá diêu bông vợi vợi những nỗi niềm

Ai bảo người không kịp về buổi đò đông
Con thuyền nhỏ chao nghiêng lạc vào tâm bão
Ai bảo người bỏ mặc hoàng hôn thẹn thùng mờ ảo
Phía trời xa rưng rức một màu mây

Chẳng kịp về cho thỏa những niềm say
Thì thôi nữa đừng hẹn chi lời cỏ may triền đê cũ
Gió sang mùa xui đám mây vần vũ
Mưa ướt cánh chuồn chuồn trong cả giấc mơ xưa.

NGUYỄN HOÀI THANH VĂN

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh