Trước nhà tưởng niệm

(VNBĐ – Thơ). 

* Tác phẩm đoạt giải Nhì

Cuộc đời các chị, các anh dừng ở tuổi đôi mươi
chỉ có họ tên, năm sinh, quê quán
nằm trên bia đá trong nhà tưởng niệm
ngay ngắn và nghiêm trang

nghiêm trang như những đoàn quân trước giờ ra trận
thiêng liêng nghe Tổ quốc gọi tên mình
những vòng lá ngụy trang rùng rùng di chuyển
tiến về phía có quân thù…

giây phút ấy, Tổ quốc là trên hết
sức mạnh hợp thành
bùng nổ – vinh quang

thầm đọc tên tuổi các chị, các anh,
trên bia nhà tưởng niệm
những linh hồn luôn cùng đồng đội
chưa từng mơ những biệt phủ cao sang
chưa từng xe hơi bóng loáng
chưa từng những bữa tiệc linh đình
có người chưa một lần nắm tay bạn gái

chỉ mơ về một bữa cơm ngon…

tất cả
đã lùi xa – tất cả,
duy tên tuổi vẫn tươi nguyên – ngay ngắn – thẳng hàng

những ngày lễ, Tết… người người đến viếng
những vòng hoa rực rỡ – hương thơm
khói hương nghi ngút, lời cầu khấn
làm sao ai biết được lòng ai?

ôi! Những linh hồn các chị, các anh
xin thanh thản như tuổi hai mươi từng thanh thản
vì đất nước này bình yên
vì những người dân hiền lành chất phác…

HOÀNG BẢO LINH

(Văn nghệ Bình Định số 113 tháng 9.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa

Mùa hạ

Hạnh phúc của mây là những ngày nắng cháy
hay những ngày mưa không thể phân biệt những ngày
áo cộc và giọt mồ hôi hồn nhiên khoái chí
lích chích cuối vườn con cào cào xanh