Ta còn một Nhơn Lý

(VNBĐ – Thơ). 

Những căn nhà cũ kỹ nối đuôi nhau chúc xuống như chực chảy ra biển
như biết thương những con đường nhỏ cô đơn
từng lớp sóng dựng tường thành chặn những căn nhà đứng lại
để bây giờ ta còn một Nhơn Lý đậm đặc thiên nhiên
ta thèm như đứa trẻ làn da đựng nắng lăn toài trên bãi cát
sóng thảy vào miệng những giọt tinh muối mặn mòi
nghe nắng, sóng biển và gió thay nhau hát
ta nằm ngửa mặt đếm những hạt mặt trời
bỗng em như nét động giữa muôn vàn tĩnh lặng
đi lướt trên sóng, trên gió về phía khơi xa
mắt ta dán vào đường chân trời tìm kiếm
biết tìm gì giữa mịt mờ bao la
nhưng ta vẫn còn đây một Nhơn Lý
rất an yên, gần gũi, thiện lành
với những lớp nhà xếp lên nhau như nếp nghĩ
của những con người ăn đằng sóng nói đằng gió lòng trong xanh.

VŨ ĐÌNH THUNG

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…