Tháp Đôi

(VNBĐ – Thơ). 

Tháp Đôi bao nhiêu tuổi
Bên góc thành Quy Nhơn
Tháng năm như dấu hỏi
Chấm đôi giọt lệ buồn

Tháp là hồn người Chăm
Bên nhau như chồng vợ
Mối tình chan duyên nợ
Của dân Hời ngàn năm

Trong vai một người Chàm
Tôi lạc vào quá khứ
Nghẹn ngào từng trang sử
Ngơ ngác tổ tiên mình

Sừng sững mà anh linh
Giữa non cao bể mặn
Chiều vàng đang tắt nắng
Tháp Chàm đầy trong tôi.

NGUYỄN NGỌC SAN

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Những viên gạch quý

Ánh mắt ông dừng lại nơi mấy viên gạch. Sau này, anh con trai mới biết, “mấy viên gạch” đã thành đề tài trong một cuộc họp chi bộ cơ quan…

Chiếc vòng Chuê Nuê

Buôn M’Ling nằm lọt thỏm giữa con đường độc đạo từ quốc lộ đi vào sâu trong núi. Đỉnh Chư Mân sừng sững che khuất những tia nắng cuối ngày…

Những mùa xuân nối tiếp

Mùa xuân vẫn về qua cây cầu vắt ngang sông. Một khúc sông rộng đủ để những chuyến đò ngang bối rối, chênh chao…

Bụi tường vi trong mưa xuân

Chiều cuối năm. Trời âm u, gió mang hơi lạnh từ biển. Ông chống gậy, bước chậm rãi qua cổng. Mùi đất ẩm ùa lên, quen thuộc đến nao lòng. Ngôi nhà cũ vẫn đó…