Ao cá của cha

(VNBĐ – Thơ). Mảnh vườn nhỏ, một vuông ao
Cha vui sớm – tối, ra – vào tưới chăm
Cây non bén rễ xanh mầm
Cá tôm bơi lượn tung tăng đợi mồi

Chiến trường thuở ấy xa xôi
Vết thương ngày cũ lành rồi lại đau
Trở trời buốt nhức canh thâu
Thương cha, mẹ giấu nghẹn ngào phía đêm

Rỗi nhàn quen thú điền viên
Mồ hôi đổ xuống nỗi niềm cũng vơi
Mặn chát môi – đắng cay đời
Tan trong tiếng cá quẫy đuôi sớm chiều

Giấc mơ còn những tin yêu
Có hồn đồng đội phiêu diêu chốn nào
Có mảnh vườn nhỏ, vuông ao
Nụ cười cha hóa ngôi sao cuối trời.

LÊ NGUYỆT

(Văn nghệ Bình Định số 112 tháng 8.2022)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…