admin

Nụ hôn của gió

(VNBĐ – Thơ). Theo em gió níu tóc mềm Lén hôn môi mọng để đêm nhớ thầm Anh về chôn mối tình câm Nụ hôn của gió nẩy mầm tương tư… NAM THI (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Vấp phải xuân xưa

(VNBĐ – Thơ). Anh về với nắng tháng Giêng Bước chân mộng mị sang hiên nhà người Tiếng yêu vướng ngực ngậm ngùi Ngỡ là vấp phải xuân xưa dỗi hờn. NGÔ VĂN CƯ (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Tháng Giêng

(VNBĐ – Thơ). cỏ non bên vệ đường người cũ dần đi biệt chiều một mình qua sông tóc xanh giờ trắng hết áo ai xinh như nguyệt gọi tên nhau rồi cười hoa trên đồi lại thắm đỏ một màu tinh khôi. PHẠM VĂN

Mùa chim làm tổ

(VNBĐ – Thơ). Chiều hôm nắng ghé thăm vườn Mình tôi đứng đợi con đường lá bay Mùa chim làm tổ hót hay Chắc là em sẽ cầm tay xuân về… KHỔNG VĨNH NGUYÊN (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân sửu 2021)

Khúc ru

(VNBĐ – Thơ). Lẽ đâu lại khép kín đời sợ qua bậu cửa vấp lời thị phi mây trôi sợ gió làm gì hãy quên cuối đất mà đi cùng trời. Lỡ say vì chén rượu mời trách chi cái khắc ôm đời ngủ quên.

Những mùa đông thương nhớ

(VNBĐ – Thơ). Từ khi biết mùa đông nơi ấy Cái rét cắt da mà thương nhớ cả đời Bé hạt tiêu nằm trong ổ rơm ấm áp Bà bủ nhường, bà chịu lạnh đã quen rồi Biết cái rét thấu xương thêm tha thiết

Đập Đá

(VNBĐ – Thơ). Nơi đôi chân trần Nhột bờ cỏ dại Nơi con sông làng Ngọt đôi tay sải Đập Đá Nơi anh vỡ lòng Ba mẫu tự ngược u, ê, y Nơi nuôi anh lớn rồi xui anh đi Nơi ấy Nỗi niềm nào

Đi qua năm cũ

(VNBĐ – Thơ). Năm hai ngàn không trăm hai mươi có vẻ như dài hơn nhiều năm khác bắt đầu là một mùa xuân kinh hoàng nhân loại ngỡ ngàng mùa “chiến tranh Covid” Con người vốn đã dần xa nhau lại thêm mùa “giãn

Bon sai

(VNBĐ – Thơ). Đang ngẩng cao đầu đành cúi mặt Thích nhìn phương Bắc phải ngó Nam Thịt da rướm máu mấy đường cong Toàn thân quặn thắt! Hình hài nương nhát cắt Lòng đắng miệng lại cười Rễ chi ở một nơi… Người gọi

Nắng bên mộ Hàn Mặc Tử

(VNBĐ – Thơ). Nắng thủy tinh trong suốt Màu mật ong Ông nằm đây đã tám mươi năm Hàn Mặc Tử Trường thơ Loạn ngày ấy Mấy thi nhân tiền chiến Đã rủ nhau về Thế giới của người hiền Giờ nắng vẫn mật ong

Thơ ở thành cổ Đồ Bàn

(VNBĐ – Thơ). Anh không nghĩ Quy Nhơn nhiều nắng đến vậy Nắng chan hòa bể biếc Quy Nhơn không nghĩ Thơ các anh có thể nhức đau Như muối xát đến vậy Anh cô đơn như ngọn tháp bí mật Nước Chiêm Thành xưa

Kiệu Tết Vĩnh Quang

(VNBĐ – Bút ký).Từ một vùng nắng lên, những luống kiệu xanh mướt đẩy lùi những lo lắng theo nhịp nắng mưa phiêu phỏng, mang niềm vui đến với người dân Vĩnh Quang. Vụ kiệu Tết năm nay, lần đầu áp dụng cách chăm trồng

Chùa Long Ẩn

(VNBĐ – Truyện ngắn). Long Ẩn, ngôi chùa cổ may mắn còn sót lại sau chiến tranh, chiếm một vị trí đắc địa giữa lưng chừng đồi. Chùa tựa lưng vào núi Vọng Thê, mặt nhìn ra dòng sông quê êm đềm nước xanh ngăn

Nụ hôn của gió

(VNBĐ – Thơ). Theo em gió níu tóc mềm Lén hôn môi mọng để đêm nhớ thầm Anh về chôn mối tình câm Nụ hôn của gió nẩy mầm tương tư… NAM THI (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Vấp phải xuân xưa

(VNBĐ – Thơ). Anh về với nắng tháng Giêng Bước chân mộng mị sang hiên nhà người Tiếng yêu vướng ngực ngậm ngùi Ngỡ là vấp phải xuân xưa dỗi hờn. NGÔ VĂN CƯ (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân Sửu 2021)

Tháng Giêng

(VNBĐ – Thơ). cỏ non bên vệ đường người cũ dần đi biệt chiều một mình qua sông tóc xanh giờ trắng hết áo ai xinh như nguyệt gọi tên nhau rồi cười hoa trên đồi lại thắm đỏ một màu tinh khôi. PHẠM VĂN

Mùa chim làm tổ

(VNBĐ – Thơ). Chiều hôm nắng ghé thăm vườn Mình tôi đứng đợi con đường lá bay Mùa chim làm tổ hót hay Chắc là em sẽ cầm tay xuân về… KHỔNG VĨNH NGUYÊN (Văn nghệ Bình Định Xuân Tân sửu 2021)

Khúc ru

(VNBĐ – Thơ). Lẽ đâu lại khép kín đời sợ qua bậu cửa vấp lời thị phi mây trôi sợ gió làm gì hãy quên cuối đất mà đi cùng trời. Lỡ say vì chén rượu mời trách chi cái khắc ôm đời ngủ quên.

Những mùa đông thương nhớ

(VNBĐ – Thơ). Từ khi biết mùa đông nơi ấy Cái rét cắt da mà thương nhớ cả đời Bé hạt tiêu nằm trong ổ rơm ấm áp Bà bủ nhường, bà chịu lạnh đã quen rồi Biết cái rét thấu xương thêm tha thiết

Đập Đá

(VNBĐ – Thơ). Nơi đôi chân trần Nhột bờ cỏ dại Nơi con sông làng Ngọt đôi tay sải Đập Đá Nơi anh vỡ lòng Ba mẫu tự ngược u, ê, y Nơi nuôi anh lớn rồi xui anh đi Nơi ấy Nỗi niềm nào

Đi qua năm cũ

(VNBĐ – Thơ). Năm hai ngàn không trăm hai mươi có vẻ như dài hơn nhiều năm khác bắt đầu là một mùa xuân kinh hoàng nhân loại ngỡ ngàng mùa “chiến tranh Covid” Con người vốn đã dần xa nhau lại thêm mùa “giãn

Bon sai

(VNBĐ – Thơ). Đang ngẩng cao đầu đành cúi mặt Thích nhìn phương Bắc phải ngó Nam Thịt da rướm máu mấy đường cong Toàn thân quặn thắt! Hình hài nương nhát cắt Lòng đắng miệng lại cười Rễ chi ở một nơi… Người gọi

Nắng bên mộ Hàn Mặc Tử

(VNBĐ – Thơ). Nắng thủy tinh trong suốt Màu mật ong Ông nằm đây đã tám mươi năm Hàn Mặc Tử Trường thơ Loạn ngày ấy Mấy thi nhân tiền chiến Đã rủ nhau về Thế giới của người hiền Giờ nắng vẫn mật ong

Thơ ở thành cổ Đồ Bàn

(VNBĐ – Thơ). Anh không nghĩ Quy Nhơn nhiều nắng đến vậy Nắng chan hòa bể biếc Quy Nhơn không nghĩ Thơ các anh có thể nhức đau Như muối xát đến vậy Anh cô đơn như ngọn tháp bí mật Nước Chiêm Thành xưa

Kiệu Tết Vĩnh Quang

(VNBĐ – Bút ký).Từ một vùng nắng lên, những luống kiệu xanh mướt đẩy lùi những lo lắng theo nhịp nắng mưa phiêu phỏng, mang niềm vui đến với người dân Vĩnh Quang. Vụ kiệu Tết năm nay, lần đầu áp dụng cách chăm trồng

Chùa Long Ẩn

(VNBĐ – Truyện ngắn). Long Ẩn, ngôi chùa cổ may mắn còn sót lại sau chiến tranh, chiếm một vị trí đắc địa giữa lưng chừng đồi. Chùa tựa lưng vào núi Vọng Thê, mặt nhìn ra dòng sông quê êm đềm nước xanh ngăn