
Một vòng thị xã
Chảy trong nhịp sống hiện đại, An Nhơn còn lại những dấu tích cố đô cùng bao lễ hội, nét đẹp làng nghề. Đất bình yên, người mến khách.

Chảy trong nhịp sống hiện đại, An Nhơn còn lại những dấu tích cố đô cùng bao lễ hội, nét đẹp làng nghề. Đất bình yên, người mến khách.
hi nhắc tới quê hương An Nhơn, Bình Định, nhạc sĩ Trần Long Ẩn lộ vẻ trầm tư: “Tôi còn nợ quê hương mình”.

ên gọi Đập Đá tồn tại 70 năm nhưng bề dày lịch sử – văn hóa của vùng đất thì ngàn năm có dư.


Mén ngồi bệt ở hàng ba, ngó mông lung ra mé rào. Ráng chiều đỏ bầm khiến xóm nhỏ cũng như hâm hấp sốt. Đám dây trắng viền đỏ báo hiệu cách ly y tế giăng chặn lối đi hẹp ngoài con hẻm
Em về Thuận Thái chiều nay
nắng buông cổ tích mây say ánh trời
tiếng chim vắt vẻo lưng đồi
khỏa lòng thanh thản cạn vơi bao ngày
Chân ruộng thấp chớm mùa nhẫy nước
Mẹ dậm theo bờ rách cả áo tơi
Bấc tạt liêu xiêu dáng mỏng giữa trời
Đổi lấy vị chua nồng nơi đầu lưỡi.
Xa quê lòng vẫn nhớ quê
Tim ta còn một đường về thênh thang
Tình quê như bát nước tràn
Người quê chân chất xóm làng dấu yêu
Ba chỉ muốn ở lại với nhà xưa
với mảnh vườn đầy mảnh sành từ lò gốm cổ
có gốc me già, hơn tuổi ba
những chùm hoa vàng
Tôi song hành cùng nông dân qua bao vụ mùa được mất
Đã từng thấy nhiều nước mắt
Và một ít nụ cười
Trên những gương mặt thật thà như hạt thóc vàng tươi
Những tháp Chàm vương vấn nắng hoàng hôn
Những kênh rạch xẻ ruộng đồng ngang dọc
Đường Bắc Nam ngược xuôi Quốc lộ Một
Lắng lòng cùng khúc hát An Nhơn.
Tôi biết ở nơi đó có một ngọn đèn cháy sáng
Sáng mờ mờ, sáng le lói
Tôi sợ sự vụt cháy, rồi vụt tắt
tôi đi trên cao lá cây rừng thôi đổ
mùa thu tạm ngưng những cánh tay chết chóc
thôi đi những giọt nước mắt





Chảy trong nhịp sống hiện đại, An Nhơn còn lại những dấu tích cố đô cùng bao lễ hội, nét đẹp làng nghề. Đất bình yên, người mến khách.
hi nhắc tới quê hương An Nhơn, Bình Định, nhạc sĩ Trần Long Ẩn lộ vẻ trầm tư: “Tôi còn nợ quê hương mình”.

ên gọi Đập Đá tồn tại 70 năm nhưng bề dày lịch sử – văn hóa của vùng đất thì ngàn năm có dư.


Mén ngồi bệt ở hàng ba, ngó mông lung ra mé rào. Ráng chiều đỏ bầm khiến xóm nhỏ cũng như hâm hấp sốt. Đám dây trắng viền đỏ báo hiệu cách ly y tế giăng chặn lối đi hẹp ngoài con hẻm
Em về Thuận Thái chiều nay
nắng buông cổ tích mây say ánh trời
tiếng chim vắt vẻo lưng đồi
khỏa lòng thanh thản cạn vơi bao ngày
Chân ruộng thấp chớm mùa nhẫy nước
Mẹ dậm theo bờ rách cả áo tơi
Bấc tạt liêu xiêu dáng mỏng giữa trời
Đổi lấy vị chua nồng nơi đầu lưỡi.
Xa quê lòng vẫn nhớ quê
Tim ta còn một đường về thênh thang
Tình quê như bát nước tràn
Người quê chân chất xóm làng dấu yêu
Ba chỉ muốn ở lại với nhà xưa
với mảnh vườn đầy mảnh sành từ lò gốm cổ
có gốc me già, hơn tuổi ba
những chùm hoa vàng
Tôi song hành cùng nông dân qua bao vụ mùa được mất
Đã từng thấy nhiều nước mắt
Và một ít nụ cười
Trên những gương mặt thật thà như hạt thóc vàng tươi
Những tháp Chàm vương vấn nắng hoàng hôn
Những kênh rạch xẻ ruộng đồng ngang dọc
Đường Bắc Nam ngược xuôi Quốc lộ Một
Lắng lòng cùng khúc hát An Nhơn.
Tôi biết ở nơi đó có một ngọn đèn cháy sáng
Sáng mờ mờ, sáng le lói
Tôi sợ sự vụt cháy, rồi vụt tắt
tôi đi trên cao lá cây rừng thôi đổ
mùa thu tạm ngưng những cánh tay chết chóc
thôi đi những giọt nước mắt
TẠP CHÍ VĂN NGHỆ GIA LAI ĐIỆN TỬ
CƠ QUAN CHỦ QUẢN: HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH GIA LAI
Tổng biên tập: Trần Quang Khanh
Giấy phép hoạt động tạp chí in và tạp chí điện tử số 17/GP-BTTTT của Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 13.01.2023
Tòa soạn: 103 Phan Bội Châu, phường Quy Nhơn, tỉnh Gia Lai
Điện thoại: 02563.822167 – 02563.822187
Email: vannghegialaidientu@gmail.com
Bản quyền thuộc về tạp chí Văn nghệ Gia Lai