Học nông dân

(VNBĐ – Thơ).

Tôi song hành cùng nông dân qua bao vụ mùa được mất
Đã từng thấy nhiều nước mắt
Và một ít nụ cười
Trên những gương mặt thật thà như hạt thóc vàng tươi

Tôi đã cùng cây lúa đi qua bao mùa mưa
Gié lúa chín chưa kịp gặt đã bị lũ vùi trong bùn đất
Nhiều vụ mùa nhìn cây lúa héo hon đứng trên nền ruộng
khô khốc
Nông dân đi thăm đồng miệng nhẩm khấn trời mưa

Hũ gạo, túi tiền của những con người chân quê
Vơi hay đầy lệ thuộc vào buồn vui của trời đất
Sung túc, nghèo nàn chao đảo theo sự đỏng đảnh
của thời tiết
Mà vẫn an vui sáng bán mặt cho đất
chiều bán lưng cho trời

Tôi học được ở nông dân đức tính cần cù
Học tỉnh táo khi đối diện với nhiều bi kịch
Học đứng dậy sau mỗi lần bị ngã quật
Thua vụ này ta kỳ vọng vụ mùa sau

Tôi học cách chai lì khi chịu đớn đau
Của một nông dân đã nhiều lần chết đi sống lại
Với giấc mơ lay ơn giữa vùng đất khô cháy
Để có ngày hân hoan tận hưởng những sắc màu

Gần gũi nhiều để nhận ra nhau
Nông dân và người thơ đôi khi có cùng tầng lãng mạn
Luôn muốn vượt qua chính mình, đặt ước mơ lên đôi cánh
Đôi chân lấm bùn hướng đến những trời xa.

VŨ ĐÌNH THUNG

(Văn nghệ Bình Định số 104 tháng 12.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Mùa hè rực rỡ

Lâm nhìn ra cửa sổ toa tàu, những tòa nhà cao tầng của thành phố lùi xa dần, nhường chỗ cho những mảng xanh mướt mát của ruộng lúa và những rặng phi lao chạy dài. Trong tâm trí của Lâm mùa hè ở quê nội đồng nghĩa với cái nắng rát bỏng…

Chớm hạ

Lập lòe bông hoa gạo
Thắp lửa rực góc trời
Quả xoan xanh như ngọc
Đón những hạt mưa rơi

Quê ngoại

Nghỉ hè theo mẹ về quê
Nhà ngoại ở phía con đê cuối làng
Ngô xanh, xanh đến ngỡ ngàng
Cánh diều ru giữa mênh mang khoảng trời

Bến đỗ bình yên

Giao đứng bên cửa sổ, nhìn những gương mặt trẻ măng, lấp lánh ánh mắt ngưỡng mộ dành cho chồng cô – thầy giáo Ngạn. Suốt mười lăm năm qua, hình ảnh ấy không hề thay đổi…