Học nông dân

(VNBĐ – Thơ).

Tôi song hành cùng nông dân qua bao vụ mùa được mất
Đã từng thấy nhiều nước mắt
Và một ít nụ cười
Trên những gương mặt thật thà như hạt thóc vàng tươi

Tôi đã cùng cây lúa đi qua bao mùa mưa
Gié lúa chín chưa kịp gặt đã bị lũ vùi trong bùn đất
Nhiều vụ mùa nhìn cây lúa héo hon đứng trên nền ruộng
khô khốc
Nông dân đi thăm đồng miệng nhẩm khấn trời mưa

Hũ gạo, túi tiền của những con người chân quê
Vơi hay đầy lệ thuộc vào buồn vui của trời đất
Sung túc, nghèo nàn chao đảo theo sự đỏng đảnh
của thời tiết
Mà vẫn an vui sáng bán mặt cho đất
chiều bán lưng cho trời

Tôi học được ở nông dân đức tính cần cù
Học tỉnh táo khi đối diện với nhiều bi kịch
Học đứng dậy sau mỗi lần bị ngã quật
Thua vụ này ta kỳ vọng vụ mùa sau

Tôi học cách chai lì khi chịu đớn đau
Của một nông dân đã nhiều lần chết đi sống lại
Với giấc mơ lay ơn giữa vùng đất khô cháy
Để có ngày hân hoan tận hưởng những sắc màu

Gần gũi nhiều để nhận ra nhau
Nông dân và người thơ đôi khi có cùng tầng lãng mạn
Luôn muốn vượt qua chính mình, đặt ước mơ lên đôi cánh
Đôi chân lấm bùn hướng đến những trời xa.

VŨ ĐÌNH THUNG

(Văn nghệ Bình Định số 104 tháng 12.2021)

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Dệt thương lên vải…

“Mày gửi thêm tiền về đi, thằng Duê bệnh rồi”. Thằng Puih chồng nàng gọi điện thoại giục giã lúc đã nửa đêm. Rồi chẳng kịp để nàng hỏi han gì thêm, nó vội vàng cúp máy…

Đất hát

Những buổi chiều, nước ôm chân ruộng
rặng bần lặng lẽ soi mặt trời rụng xuống chái nhà
tiếng vịt đập cánh rối bời trong giấc mơ bùn đất

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…