Sông khát

(VNBĐ – Thơ).

Ngày cát nhiều hơn nước
sông chang chang
sông rát rạt
sông lép kẹp
những người đàn bà bụng mang dạ chửa
lại quang gánh thúng mủng
trở vai ra tận bến đò
cá mắc cạn còn quẫy đuôi ngơ ngác.

Nhưng ngày ấy ra sông ta soi được mặt mình
xuống vũng xanh trưa chật chội
khuôn mặt nào ta
hình hài nào sông.

Rồi ngày nước nhiều hơn cát
sông đẫy đà
sông thùng thình
sông chùng chình
những người đàn bà bụng mang dạ chửa
nằm nhà đếm ngày
cá quẫy đuôi tha hồ xuôi ngược
ta ra bến ngược cơn mưa khó nhọc
ta ra bến nhìn sông muốn khóc
sông dửng dưng cuốn trôi bao khuôn mặt
khuôn mặt nào ta
hình hài nào sông.

Rồi một ngày
sông chạm mặt biển
chợt sông nhỏ nhoi
chợt sông lẻ loi
chợt sóng bạc đầu
những người đàn bà
sau một cơn chẳng đặng đừng
lại quang gánh ra sông ngóng về phía biển
cá trầm đâu mất tăm mất tiếng
ta ra bến nhìn sông đau điếng
sông hư hao bên lở bên bồi
ném viên đá cuội mà chơi
thia lia méo mó mặt người hình sông.

Ta ngồi đây nghe tiếng sấm đầu nguồn
có tiếng vọng lưng chừng bờ thác
ra biển
này sông
hình hài nhàu nát
ra biển
này sông
đừng hải táng mình.

HƯƠNG ĐÌNH

(Văn nghệ Bình Định số 104 tháng 12.2021)

 

Từ khóa liên quan:

Chia sẻ

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Ngựa ơi về đâu

Người Đà Lạt xa lạ với từ thổ mộ hay xà ích. Chỉ là xe ngựa thân thương đồng hành cùng bác mã phu. Bóng ngựa in lên nền sương mà đi, tiếng lóc cóc ma mị trong ánh sáng đỏ lập lòe lúc ba, bốn giờ sáng

Dành dành trắng

Trăng lọt qua kẽ lá vẽ xuống nền gạch ẩm những hình thù loang lổ, méo mó. Ngoài khung cửa, một chiếc bóng nhỏ bé lướt qua. Trong màu áo trắng ngà loang loáng, thoạt nhìn Lam nhận ra bóng một cô bé…

Mùa hạ Tây Nguyên

Trong thơ anh có mùa hạ đỏ
Có dòng sông thơm vạt nắng vàng
Gió thổi ngày xanh thành cát bụi
Để một chiều mắt biếc đi hoang

Nhặt

Tôi ngồi nhặt nắng Giêng hai
Nhặt vần thơ lạc bên ngoài mái hiên
Ngày đi nhặt khắp mọi miền
Đêm về nhặt mọi ưu phiền nắng mưa